Tuesday, 15 May 2018

Kết thúc cho tiểu thuyết đầu tay

Có một chút vui mừng, một chút tự AQ tự hào bản thân. Cuối cùng tôi đã hoàn thành chương cuối của cuốn tiểu thuyết đầu tay. Dù còn non nớt, tôi vẫn yêu nó hơn bất kỳ cuốn tiểu thuyết tuyệt hay nào tôi đã từng đọc. Giống như người mẹ luôn yêu con cái mình vô điều kiện, luôn thấy con mình đẹp nhất thế gian, tôi không thể không tự mỉm cười hài lòng với từng trang trong tiểu thuyết“Con lai” của mình.

Chưa được ai công nhận. Chưa có ai đủ kiên nhẫn để đọc hết từ trang mở đầu đến trang kết thúc. Nhưng có quan trọng không khi lòng tôi đang tràn ngập niềm vui. Nếu con gái lớn hơn chút nữa chắc hẳn đã khen, tự hào về mẹ nó. Đó thực sự là một món quà nhỏ tôi tặng cho con trong suốt những tháng mang thai. Xem lại thì hóa ra cách đây hơn hai năm, chỉ còn mười hai ngày nữa sinh con, tôi đã post chương 12 của tiểu thuyết lên và bẵng quên đi cái kết cần có.

Năm nay con trai tôi đã quá lớn để gần gũi, chia xẻ với tôi những niềm vui nho nhỏ như thế. Con trai không còn quan tâm, ngưỡng mộ mẹ nó như khi còn nhỏ. Dường như nó đang dành nhiều thời gian hơn cho một bạn gái nào đó trong lớp mà thậm chí còn quên chúc tôi ngày mother day. Có chút buồn! Có chút hụt hẫng. Nhưng âu cũng là lẽ thường. Con trai tôi đã lớn. Con trai tôi đã có nhiều mối quan tâm hơn cho riêng mình.


Tôi vẫn chưa tìm ra cái kết có hậu cho bản thân. Tôi vẫn còn mông lung chưa định hướng được cuộc đời của chính mình. Thay vào đó tôi tìm quên trong việc định hướng cho nhân vật của mình. Ai bảo là không thể làm lại được. Nếu tôi không thể quay ngược thời gian của chính mình thì tôi vẫn có thể bay bổng trong không gian nơi nhân vật của tôi có được cái kết đẹp cho cuộc đời của họ. Hy vọng rằng, tôi sẽ có thêm động lực để viết tiếp tiểu thuyết thứ hai, thứ ba…dù răng mới chỉ là viết cho chính mình.