Wednesday, 14 June 2017

Phận đàn bà Việt nam


Lâu lắm rồi tôi mới ngồi cafe hàn huyên với nhóm bạn chỉ có phụ nữ như sáng nay. Các chị học cùng tôi cấp 3. Không có quá nhiều thay đổi giữa chúng tôi, dù ai cũng đã ngoài bốn mươi chứ không còn là những cô bé học trò của năm nào.

Cuộc sống đẩy đưa chúng tôi đến những lựa chọn khác nhau trong cuộc sống. Duy có điều không thay đổi mà cả cuộc đời này chúng tôi mãi cùng sẻ chia. Tất cả đều là đàn bà, đều sống trong những hạn hẹp về nhiều mặt của xã hội Việt Nam.

Giờ đã là thời đại mới. Vâng đúng rồi. Tôi cũng đã học được nhiều điều mới và đã áp dụng cho cuộc sống của riêng mình. Nhưng suy cho cùng, khi bạn sống ở Việt Nam thì vào thời đại nào bạn vẫn luôn là người đa mang và thiệt thòi.

Nghe các chị tâm sự về cuộc sống, về tình trạng gia đình, con cái sao giống nhau đến vậy. Cũng những vấn đề xưa cũ ấy, những bức xúc chung ấy. Phụ nữ chúng tôi sao sinh ra đã phải chịu nhiều khổ đau, thiệt thòi?

Tôi chợt nhớ đến những lời đau nhói mà bố mẹ nói với tôi. Con gái lấy chồng là phải theo chồng, nhờ nhà chồng. Chúng mày đừng có nhờ vả bố mẹ nữa! Vậy sao? "Con gái là con người ta" thật sao? Tại sao khi buồn khổ, có việc, bố mẹ tôi không bao giờ nghĩ đến hay yêu cầu con trai của ông bà? Lúc đó, sẽ lại là những đứa con gái mà ông bà muốn hắt hủi sang nhà chồng là người được hỏi, được yêu cầu hỗ trợ hay giúp đỡ. Lúc đó thì con gái là gì nhỉ?

Tôi giận bố mẹ. Đúng hơn gần đây tôi giận mẹ tôi. Bố tôi là đàn ông. Bố tôi cổ hủ. Thôi thì đàn ông tự cho mình cái quyền coi thường phụ nữ hay nói thế nào thì họ cũng chỉ là đàn ông. Tôi không quá bận tâm. Nếu họ không như thế thì đã không có một cái xã hội Việt Nam mà tôi đang nói đến. Nhưng mẹ tôi, một người phụ nữ với năm người con mà có đến bốn đứa con gái. Mẹ tôi đã phải khổ, phải chịu nhẫn nhục bao năm với phận đàn bà của mình. Sao mẹ tôi không thể yêu thương và cảm thông cho những đứa con gái của mình hơn?

Tôi giận mẹ. Tôi biết mẹ cũng yêu thương chị em tôi theo cách riêng của mẹ. Nhưng cứ nghĩ đến việc mẹ phân biệt chúng tôi với cậu con trai quý tử của mẹ là máu trong người tôi lại sôi lên. Đã bao năm tôi nhịn nhục, tôi chiều theo hết thảy mọi người, trong đó có nhiều yêu cầu không hợp lý của mẹ. Vậy mà mẹ đẻ tôi, nuôi tôi, chứng kiến sự tồn tại của tôi hơn bốn mươi năm mà mẹ chưa bao giờ hiểu nổi đứa con gái nhạy cảm của mẹ.

Khi tôi mang bầu đứa con đầu lòng đã phải chịu nhiều đay nghiến ấm ức. Nhưng khi đó, theo quan niệm của xã hội Việt Nam, tôi đã sai nên đành cắn răng chịu đựng. Ấy vậy mà khi mang thai đứa con thứ hai cách mười hai năm sau đó, tôi vẫn nhận được gáo nước lạnh không kém gì. Mẹ giận lẫy tôi. Mẹ đay nghiến, đổ lỗi cho tôi.

Tôi buồn bực, bức xúc. Tôi đã giận mấy tháng trời cho đến khi gần sinh. Và rồi, lại những lời đay nghiến, trách móc tương tự xảy ra suốt nhiều tháng sau khi tôi sinh. Cứ khi nào không có người giúp việc, mẹ phải sang đỡ là tôi lại phải chịu trận. Dường như mọi tội lỗi là do tôi. Dường như với mẹ tôi là gỗ đá và sức chịu đựng vô hạn.

Mẹ không hiểu. Mẹ cố tình không hiểu. Tôi đã nói nhiều lần là tôi bị trầm cảm. Tôi đã từng phải uống thuốc và thường xuyên mất ngủ. Lần sinh này tôi lại bị trở lại do căng thẳng, mệt mỏi, chán chường. Tôi thực sự cần một người cảm thông, một người có thể chìa bờ vai vô điều kiện cho tôi ngả vào khi quá căng thẳng và mệt mỏi.

Con gái sẽ nghĩ đến ai nếu không phải là mẹ mình. Ấy vậy mà những gáo nước lạnh vẫn liên tiếp đổ xuống đầu tôi một cách vô tâm.

Đến hôm nay, ngồi nói chuyện với các chị tôi lại thấy buồn thay cho cái kiếp đàn bà Việt Nam. Xã hội làm khổ chúng tôi. Những ông chồng vô tâm, vô trách nhiệm làm khổ chúng tôi. Nhưng thực ra chính chúng cũng tôi làm khổ lẫn nhau và làm khổ cả bản thân mình.

Tại sao chúng tôi phải đa mang. Tại sao chúng tôi không thể nhẫn tâm với những đứa con của mình. Tại sao chúng tôi không thể vui vẻ sống với những đam mê của chính mình. Đó là vì trách nhiệm quá nặng nề luôn đè lên hai đôi vai yếu đuối của chúng tôi, những người phụ nữ có chồng, có con.

Tôi lại ước gì mình có thể đủ mạnh mẽ để dứt ra. Lại hai năm nữa trôi qua từ "Ngõ cụt". Sao tôi vẫn không thể giải thoát chính mình? Tôi sợ cô đơn? Tôi sợ cuộc đời vất vả? Tôi sợ cái gì đây khi tôi vẫn luôn vất vả và cô đơn trong chính ngôi nhà có vẻ như đầy đủ của mình?

Tôi kể với các chị chuyện nhà tôi mỗi người một phòng. Giống như ở trọ chung. Giờ không có gì chung nữa kể cả thứ duy nhất đã từng gắn bó và níu kéo vợ chồng tôi trong nhiều năm. Chúng tôi giờ như hai người xa lạ về nhiều mặt. Con cái chung ư? Thì đúng là có. Nhưng sống giữa gia đình mà như cô đơn một mình thì liệu có nên chấm dứt tại đây?

Phận đàn bà Việt Nam sao quá đa mang!!!


No comments:

Post a Comment