----
Đây rồi, cảm giác tôi đang kiếm tìm: Giai điệu nhạc Pháp nhẹ
nhàng; một ly trà; một chocolate cake; một khung trời rộng mở với cây & hoa;
một con phố không quá vắng vẻ, không quá tấp nập với xe cộ, khói bụi & còi
xe ầm ĩ. Là đây, cuộc sống mà tôi luôn cố gắng có được hàng ngày.
Tất nhiên lúc này đây thiếu vắng khuôn mặt ngộ nghĩnh, nụ cười
đáng yêu của con gái mới mấy tháng tuổi, thiếu vắng vẻ giận hờn phi lý nhưng hài
ước của cậu con trai tuổi mới lớn. Nhưng đôi khi cần phải thế. Bạn phải tạo một
khoảng cách và xa vắng vừa đủ cho bạn sự êm ái, thư giãn để khỏe mạnh. Lúc này
là lúc bạn nghỉ ngơi, lấy lại tinh thần, sức lực để tiếp tục bên con hàng ngày,
suốt cuộc đời.
Tóc tôi được chải mượt mà, quần áo không là lượt cầu kỳ
nhưng không thấm đẫm mùi mồ hôi và sữa. Tôi đang tận hưởng giây phút thư thái
hiếm hoi, ngắn ngủi sau nhiều tháng trời, trước khi bắt đầu một trong những chuỗi
ngày bận rộn, quay cuồng của “bà mẹ bỉm sữa”.
Tôi yêu các con tôi. Sự thật hiển nhiên này không có gì có
thể thay đổi. Ai lại không yêu thương những đứa con do chính bạn mang nặng 9
tháng 10 ngày. Cho dù việc đó có nằm trong kế hoạch cố định của cuộc đời bạn
hay không, những đứa con luôn là món quà quý giá nhất mà ông Trời ban tặng.
Thế nhưng, dù tình yêu của bạn có bao la đến đâu, trái tim bạn
có rộng mở đến đâu thì sức lực và khả năng chịu đựng của con người thể chất
luôn có hạn. Bạn chỉ thực sự thấm thía cảm giác “lực bất tòng tâm” khi bạn vừa
muốn có một cuộc sống thư thái, đi du lịch đó đây theo sở thích, vừa muốn có những
đứa con để mà yêu thương. Thì đó, bạn có thể chỉ vùi mặt vào làn da mềm mại khi
chúng còn bé, hít hà vị thơm đầy mùi sữa, bạn sẽ thấy nhẹ nhõm biết bao. Nhưng
khi bạn mất ngủ triền miên hàng tháng trời, bạn không có người nâng đỡ tinh thần
hay trông con giúp khi bạn ốm đau, thử hỏi bạn sẽ giữ vững được bao lâu?
Tôi yêu các con tôi vô điều kiện. Tôi luôn cố để làm những
điều tốt đẹp nhất cho chúng trong sức lực yếu ớt của mình. Nhưng tôi hiểu ra một
điều khi có đứa con thứ hai vào tuổi trên bốn mươi: nếu tôi không yêu thương, chăm
sóc bản thân mình thì tôi không đủ sức để yêu thương ngay những đứa con mà tôi
hằng mong mỏi.
Tôi đã quá chán nản, mệt mỏi phải chạy theo làm hài lòng tất
thảy mọi người, phải nhìn mặt họ, nghe giọng họ để đoán xem họ đang vui hay buồn,
liệu họ có cần tôi giúp đỡ, liệu tôi có làm gì khiến họ phật lòng?
Tôi lại cảm thấy cô đơn, lẻ loi. Hố ngăn cách giữa vợ chồng
chúng tôi ngày càng rộng tếch toác.
Thật khó khi bạn quá khác biệt trong môi trường sống của
chính mình, với người “đầu kề vai ấp” của mình.
Những người xung quanh sao họ quá xa lạ? Ngay cả những người
thân. Họ thật bình thường, giống nhau. Chỉ mình tôi lẻ loi, khác biệt. Không giống
nhiều người, không thể bắt chước để giống họ.
Người ta nói phụ nữ sau sinh sẽ thay máu và đổi tính. Về
nghĩa bóng, điều này đã xảy ra nhiều nhất sau lần sinh thứ hai này cách đây hơn
năm tháng. Đúng hơn, bản chất con người tôi về thật nhất với “hình hài” vốn dĩ ẩn
sâu suốt hơn bốn mươi năm qua?
Tôi và chồng tôi luôn khác biệt, xa cách. Nhưng chỉ đến lần
sinh này tôi mới thấm thía sự trái khoáy của việc đó. Khi bạn sinh đứa thứ hai,
kỳ vọng và nhiệt huyết của bạn sẽ giảm, lo lắng của bạn sẽ bớt đi? Với tôi, điều
này dường như không xảy ra. Ở một khía cạnh nào đó, nó đi ngược lại.
Tôi kỳ vọng vào chồng tôi, vào sự hàn gắn giữa chúng tôi nhiều
hơn bao giờ hết. Bởi lẽ đứa con này là kết quả của một kỳ vọng thay đổi lớn lao
giữa hai người, không phải thế sao?
Tự dưng lòng tôi lại trùng xuống. Sao tôi luôn đánh vật với
những suy nghĩ, so đo?
Bữa trước gặp lại anh bạn cũ, anh phản bác quan niệm của tôi
về việc làm đàn bà thật khổ. Theo anh, làm đàn ông mới khổ. (dĩ nhiên rồi vì
anh là đàn ông còn tôi là đàn bà). Anh bảo, đàn ông phải gánh vác việc lớn, là
trụ cột trong gia đình (quan niệm lỗi thời); luôn đau đầu tìm mưu kiếm tiền
nuôi gia đình (phụ nữ cũng vậy mà); phải nhịn nhục ở cơ quan để có cơ hội thăng
tiến (ai bảo anh chọn làm cho nhà nước); phải đấu tranh vất vả nếu muốn ứng cử
vào vị trí quan trọng trong chính phủ (quan niệm này hơi mới so với tôi nhưng
công nhận là đúng.
Tôi vẫn cho rằng nó dễ dàng hơn với đàn ông vì ở Việt nam
không có mấy lãnh đạo cấp cao là nữ. Nhưng anh đúng ở chỗ, trên chính trường
luôn có tỷ lệ nhất định các vị trí dành cho ứng viên nữ. Vấn đề là rất ít phụ nữ
đủ mạnh mẽ, kiên trì ứng cử. Vì vậy sự cạnh tranh giữa nữ giới rất nhẹ nhàng,
đơn giản, không tàn khốc như nam giới.
Hoàn toàn khác các nước tân tiến, như Mỹ
chẳng hạn, khi người phụ nữ phải nỗ lực gấp vạn lần tranh cử vào vị trí cấp
cao. Có điều, tại Mỹ, phụ nữ có quyền ngang đàn ông và họ có thể tranh cử công
khai vị trí cao nhất. Ví dụ điển hình như Hilary Clinton tranh cử vào vị trí tổng
thống, ngang bằng với Donald Trump hay bất kỳ ứng cử viên nam nào khác.
Quay về quan niệm phụ nữ thật khổ. Anh bạn khăng khăng bảo vệ
luận điểm của mình khi tôi hạ nhiệt, dãi bày rằng tôi có thấy nỗi khổ của đàn
ông. Dưới góc độ tình cảm, đàn ông thật khổ khi không thể khóc những lúc mình cần
hay muốn. Bởi lẽ đàn ông phải chứng tỏ mình là phái mạnh. Trừ mấy tay diễn viên
Hàn Quốc, Đài Loan, mấy khi đàn ông khóc khi đau khổ, buồn phiền?
Vấn đề bình đẳng giới dường như quá to tát và phức tạp để có
thể đàm đạo trong một trang giấy. Mà lúc này sao tôi lại nghĩ đến việc đó khi
đang cố tận hưởng chút thời gian ngắn ngủi của riêng mình. À phải rồi, là do
khi dẫn dắt luận điệu đó, tôi phải công nhận một điều đôi khi phụ nữ không quá
khổ như tôi thường nghĩ (tôi đang AQ để không chìm sâu vào cảm giác chán chường).
Trừ lúc bầu bí, sinh nở, phụ nữ cũng có những sung sướng nhất định mà đàn ông
không có được. Với tôi, ví dụ đơn giản như trên, phụ nữ có thể khóc bất kỳ lúc
nào, bất kỳ đâu mà không bị coi là kỳ lạ. Với con trai tôi, làm con gái thật sướng
vì cô giáo luôn bênh vực, có nhiều ngày lễ trong năm mà cậu phải góp tiền, sức
làm, tặng quà…
Tôi lại lạc lối. Sao vẫn luôn vậy? Tôi cứ lạc lối mãi trên
đường đời vô định. Tôi cứ để sự lan man cuốn trôi gần hết thời gian tồn tại
trên đời!
27/10/2016
No comments:
Post a Comment