Đó là cái cảm giác tôi
sợ nhất, vừa tràn đầy cảm xúc đến độ như không kịp viết, bỗng dưng trống rỗng
vô cảm như vừa đánh mất một thứ gì đó quý giá vô vàn.
Chỉ một khoảng cách ngắn
ngủi thôi mà sao con người ta có thể thay đổi tâm trạng một trời một vực đến vậy.
Rời khỏi chiếc xích lô bước xuống đường để đi vào văn phòng, tôi ngồi thần trước
màn hình, thẫn thờ như bị ấn nhầm nút xóa trong trí nhớ.
Một buổi sáng trong
lành dễ chịu đâu rồi nhỉ, chỉ còn đây những gương mặt thầm lặng, chăm chú nhìn
vào màn hình hoặc làm việc thật sự hoặc đang lướt facebook hay thậm chí là một
web giải trí thông thường.
Hãy thư giãn nào, hãy
cứ tưởng tượng cơn gió hiu hiu bên hồ vẫn đang mơn trớn làn da và mái tóc nhỉ…
----
Nếu chỉ ngồi một chỗ
và nghĩ đến quãng đường mình phải đi để đến được điểm cần đến hay muốn đến thì
thật ngại. Cảm giác có lẽ nó xa đến không tưởng. Nhưng khi bắt đầu đặt chân bước
trên đường thì khoảng cách đó thật là quá gần. Chẳng mấy chốc tôi đã ra đến góc
cắt Bà Triệu-Lê Thái Tổ và Hồ Gươm đã hiện ra miên man trước mắt tôi.
Thần lười níu chân tôi
vào quán café Hapro ngay sát hồ nhưng Thần cảm xúc lại bảo: không, hãy thong
dong tản bộ để xua tan đi cảm giác mệt mỏi, rã rời sau một đêm trằn trọc không
ngon giấc.
Bước chân tôi cứ đi
trong vô định, chẳng mấy mà đã đến đài phun nước nơi tôi gặp lại cô chủ nhỏ
cùng chú chó xù đáng yêu đang chạy tập thể dục. Nhanh thế! Tôi mới đi chưa được
một phần 3 hồ, vậy mà chủ tớ họ đã chạy thêm được gần một vòng để gặp lại tôi!
Đúng là khi chạy người ta sẽ nhanh hơn hẳn khi đi và khi đi bình thường thì
cũng phải gấp đôi tốc độ tản mạn vừa đi vừa ngắm cảnh. Cơ mà hôm nay tôi có vội
gì đâu. 9 giờ mới bắt đầu làm việc mà đi từ nãy giờ mới chưa đến 7:45. Và đây
chính là điều tôi cần, giảm tốc để chậm rãi hưởng thụ hương vị cuộc sống, tận
hưởng sự trong lành ít ỏi vào buổi sớm mai khi xe cộ chưa quá nhiều.
Những ông lão, bà cụ
ngồi trên ghế đá chuyện trò vui vẻ và thật thư thái khiến tôi chợt nghĩ đến bố
mẹ mình. Đã có bao giờ trong hơn 70 năm cuộc đời, bố mẹ tôi được một lần thanh
thản ngồi bên nhau trò chuyện trong một khung cảnh lãng mạn và êm dịu nhường
này chưa? Với những gì tôi thấy trong suốt 40 năm qua thì tôi có thể chắc chắn
rằng điều đó là không tưởng. Mẹ tôi cũng kể là ngày chúng tôi còn nhỏ thì có một
vài lần bố mẹ dẫn chúng tôi đi Bờ Hồ nhưng cũng kẻ trước người sau. Bố tôi là bộ
đội. Có phải bộ đội thì phải tỏ ra nghiêm nghị và khô cứng trước mặt người lạ để
tạo uy? Có phải vì thế mà bố tôi bao giờ cũng đi cách mẹ con tôi vài bước để
không ai biết rằng chúng tôi là một gia đình và đang đi tản bộ cùng nhau.
Thật buồn cười! Bố tôi
chắc nghĩ mãi cũng không hiểu tại sao lại sinh ra một đứa lãng mạn ‘thái quá’
như tôi trong cái gia đình đông con và lúc nào cũng phải nghe lời như nghe quân
lệnh. Tôi luôn cảm thấy lạc lõng trong gia đình vì tôi quá ư nhạy cảm. Vậy nên,
trong khi các chị và em của tôi vô tư cười đùa và chơi các trò chơi trẻ con thì
tôi luôn cố nghĩ ra cái gì đó để làm mẹ vui sau những trận bố mẹ cãi vã. Mà những
trận cãi vã thì nhiều và dường như không bao giờ dứt trong suốt tuổi thơ tôi.
Không hiểu có phải vì vậy mà trong tôi hình thành nên tính cách đọc và đoán suy
nghĩ của người khác hay không? Tôi luôn nhìn vẻ mặt, nhìn thái độ để đoán định
xem người trước mặt mình đang buồn hay vui, đang giận hay cáu để từ đó điều chỉnh
thái độ của mình cho thích hợp mà không “đổ thêm dầu vào lửa”.
Mà quan trọng gì trong
cái ngày tản bộ thư thái này nhỉ? Tôi lại lan man quá rồi. Mục đích của tôi là
thoát khỏi cái lịch trình quen thuộc hàng ngày: đưa con đi học, đến văn phòng mở
cửa, ăn sáng, làm việc. Hôm nay phải khác, phải đặc biệt hơn bất cứ ngày nào kia…
À kia rồi, cây cầu Thê
Húc. Vẫn đỏ và cong như con tôm khổng lồ. Một ngày cách đây hơn hai mươi năm,
tôi đã ‘hủy hoại’ một chiếc quần trắng tinh vì chót ngồi lên cầu chụp ảnh khi cầu
mới được sơn. Hôm nay tôi
cũng mặc quần trắng nhưng là màu trắng nhờ, đục đục như tâm hồn tôi sau bao
thăng trầm, buồn khổ của cuộc đời. Và lẽ dĩ nhiên tôi sẽ không vô tư mà nhảy
lên thành cầu ngồi nên sẽ không có việc tương tự xảy ra. Nhưng điều đó không
cho thấy một sự khôn ngoan trưởng thành mà có lẽ mô tả nhiều hơn về độ rụt rè của
một người đã chai sạn với những buồn đau. Tôi thận trọng ngắm nhìn từng góc một.
Tuy thật gần mà lại rất xa xôi. Nơi đây chắc cách văn phòng tôi bao xa, nhưng
đã bao lâu rồi tôi không tản bộ ra đây, không dừng lại tĩnh tâm đủ lâu để tận
hưởng vẻ đẹp vốn có của nó thế này?
Giá vào cửa đã
lên 30 nghìn từ khi nào nhỉ? Có lẽ từ khi tôi quên mất cái cảm giác lang thang thích
thú trong lòng Hà nội một mình thế này
ư?
Đền Ngọc Sơn vào
sáng sớm thật thanh bình và tĩnh lặng. Ngoài một vài người trông đền, hướng dẫn
viên du lịch và một, hai khách thập phương vào thắp hương thăm quan thì tôi có
cả một khoảng không thoáng đãng cho riêng mình. Tôi bước chân vào Đền và ký ức
lại ùa về như mới hôm qua thôi. Ấn tượng cuối cùng của tôi lại là ngày tôi đưa
anh bạn người Thụy Sỹ vào đây trong một chuyến thăm Hà nội hai năm một lần của
anh. Đã bao lâu rồi chúng tôi không còn thật sự liên hệ với nhau, thật sự quan
tâm đến nhau nữa nhỉ ? Ngoài hai lần sinh nhật của nhau trong năm thì có lẽ
chỉ có một đôi lần anh và tôi chợt nhớ ra là mình đã từng quen và từng có cảm
tình với một người phương xa ấy. Giờ tôi đã cạn lòng còn anh thì đã quá thất vọng
với những đổ vỡ riêng mình nên chẳng ai còn đủ hứng khởi để hàn huyên như những
ngày xưa.
Thật bình
yên ! Chỉ cách một cây cầu và một chiếc cổng, dù vẫn nghe thấy tiếng ồn của
còi xe bên ngoài nhưng nơi đây luôn cho tôi cảm giác như một ốc đảo bình yên.
Tôi lặng yên ngồi ngắm hồ, ngắm những tia nắng sớm mong manh xuyên qua kẽ lá. Bất
chợt tôi nhìn lên và thấy hai lá cờ rất to tung bay trong gió. Chắc hẳn những lần
trước vào đây phải là ngày lặng gió hay là hai cây cột cờ này khi đó chưa có mà
tôi chưa bao giờ nghe được tiếng phần phật rõ đến thế. Có gì là lạ, nghe như tiếng
cờ xung trận của Hưng Đạo Vương ngày nào.
Tôi cho phép mình
phung phí ‘làn da Châu Á’ trực diện dưới ánh nắng mặt trời, không mũ, không
kem. Dù ánh nắng không quá chói chang nhưng tôi vẫn cảm nhận được chút rát bỏng
nơi má trái. Nhưng giống như một cảm giác tự do giữa trời và đất, tôi chẳng lo
nghĩ nhiều đến việc có thể sẽ có thêm mấy chấm tàn nhang hay làn da có thể bị hủy
hoại đôi chút do ánh nắng trực tiếp gây ra, chỉ cần biết lúc đó tôi thấy dễ chịu
biết nhường nào.
Cảnh đẹp giúp cho
tôi thư thái bao nhiêu nhưng cái đầu óc đa cảm của tôi thì lại không cho tôi nghỉ
ngơi chút nào suốt thời gian đứng ngắm cảnh ấy. Cảnh vật xung quanh Hồ Gươm có
quá nhiều góc gắn liền với một hoài niệm nào đó trong tôi. Tôi chợt nhận ra, tại
sao những nơi ưa thích của mình lại ít khi có bóng dáng chồng mình. Ừ thì cũng
có đôi lần cả nhà tôi đi dạo quanh Hồ, có lần khi con tôi nhỏ cũng lên đây quay
cảnh con vừa múa võ vừa hát bài Bà ơi bà, nhưng sao tôi không hề thấy sự hiện
diện của chồng tôi trong những hoài niệm đẹp đó. Phải chăng chúng tôi khác nhau
quá nhiều? Phải chăng mỗi lần chiều lòng đi dạo với tôi thì tâm hồn anh cũng
bay bổng ở nơi nào đó rất xa xôi ?
Nghĩ nát óc mà
không nhớ ra được kỷ niệm nào đẹp với chồng, tôi chạnh lòng rời chân cột cờ để
đi dạo một vòng trong khuôn viên Đền. Thật may mắn, tôi tìm được một ghế ngồi
sát hồ, nơi bóng cây tỏa xuống ngang đầu cùng làn gió mát lịm giúp cho tinh thần
tôi phấn chấn trở lại. Tôi ngồi đó lim dim và hình như vài phút nào đó chìm vào
giấc ngủ siêu ngắn, bên tai văng vẳng tiếng nói cười, la hét của khách và trẻ
nhỏ đang viếng thăm Đền.
Khi đó đã hơn 9
giờ và trong Đền đã đông khách hẳn lên. Tôi vẫn nuối tiếc nán lại thêm chút nữa
dù rằng đã vào giờ làm được 15 phút. Đầu óc tôi trống rỗng. Nhưng đó là sự
thanh thản diệu vợi chứ không phải cái cảm giác ban đầu khi tôi mới vào Đền. Và
lúc này đây tôi thấy sảng khoái vô cùng. Tôi vui vẻ bước trở ra, bắt một chiếc
xích lô đi về văn phòng và đã sẵn sàng cho một ngày nhàm chán tiếp theo của
mình.
Và thế đó, sau mỗi
lần đi dạo quanh Hồ, tôi luôn cảm thấy yêu Hà nội hơn và đặc biệt luôn thấy gắn
bó hơn với nơi tôi đã sinh ra và lớn lên này. Giá mà Hà nội ít khói bụi hơn, ít
ồn ào đi thì có lẽ không bao giờ tôi nghĩ sẽ có ngày tôi rời xa Hà nội nữa.
Nhưng cảm giác đó đọng lại không đủ lâu. Tiếng còi hú của xe cứu thương, xe
máy, ô tô…tiếng bác tài lải nhải về chế độ này nọ đã cuốn mất đi cái tinh thần
bất diệt đó. Tôi lại ước giá mình có thể ‘bê’ Hồ Gươm theo một nơi nào đó thật
đẹp và yên tĩnh. Nơi tôi không phải xa kỷ niệm thân thương mà lại không cảm thấy
cẳng thẳng giữa sự náo loạn của giao thông và con người Hà nội.
Lãng đãng Hà nội
ngày cuối hè, 12/8/2015
Có cảm xúc nào đó giống thế này, dù rằng tôi không
phải người nổi tiếng như Phú Quang, dù buổi sáng này vào ngày cuối hè, đầu thu
chứ không phải đang sang đông…
Ca khúc Tôi muốn mang Hồ Gươm đi
Nhạc: Phú Quang - Lời: Trần Mạnh Hảo
Sao hồ Gươm biết tôi chia xa
Mà run run cho từng bóng cây nhòa,
Mà im im lặn hết ngàn tăm cá,
Mà thở chiều lên khắp cỏ hoa.
Gió níu hoàng hôn xuống tận giấc mơ,
Cổ Thành xưa, ngơ ngẩn lá thu mưa.
Nhờ dòng sông gửi chút tình xa vắng,
mượn Hồ Gươm gọi nắng từ trời xanh.
Tôi muốn mang Hồ Gươm đi trú đông,
Nhưng làm sao, mang nổi được sông Hồng.
Làm sao gói nổi heo may rét,
Thôi đành để hồ cho gió bấc trông.
Sao Hồ Gươm biết tôi ra đây,
Mà trùm yêu thương lên bóng vai gầy,
Mà lau mắt tôi bằng ngàn con sóng,
Mà thả trời xanh xuống trên từng nhánh cây.