Tuesday, 25 October 2011

Sống hay tồn tại - Hành trình đi tìm Hạnh phúc (3)


Tôi đang yêu! Tôi đang yêu lại sau một thời gian khá dài trái tim tôi đóng băng và tan vỡ. Nghe có vẻ kỳ cục nhưng quả thực tôi đang yêu với một tình yêu mãnh liệt và nồng nàn như cái thủa đôi mươi. Có lẽ là còn hơn thế bởi sự lãng mạn trong tình yêu lúc này đã được “tôi luyện” và kết hợp với sự tỉnh táo của một người đàn bà đã trưởng thành.

Lâu lắm rồi tôi mới lại được sống trong cái trạng thái đó. Cứ như tôi đang “vụng trộm” hẹn hò với người yêu khi không được sự đồng ý của bố mẹ. Cái cảm giác “mạo hiểm” và kỳ thú đó khiến tôi thấy lâng lâng. 

Gần đây chúng tôi thường xuyên nhắn tin, gọi điện và nói với nhau những lời yêu thương nồng nàn đúng nghĩa với một đôi tình nhân. Chúng tôi “trốn nhà” đi ở khách sạn. Tay trong tay dạo phố. Trao cho nhau những lời yêu thương và những nụ hôn nồng cháy mà chẳng quan tâm xem mọi người đánh giá thế nào và xì xào ra sao. 

Thật kỳ lạ. Cứ như là cả hai chúng tôi bị “bỏ bùa” vậy. Chỉ mới mấy tháng trước đây thôi, tôi còn nghĩ rằng: vậy là hết. Trái tim tôi đã tan vỡ, nước mắt tôi đã khô cạn. Tôi không thể còn yêu lại được nữa. Chồng tôi đã làm cho tôi thất vọng khôn cùng và kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần. Tôi đã rơi xuống đáy vực thẳm và phải có phép màu tôi mới có thể lại “bò” lên được đỉnh núi cao kia. Ấy vậy mà bỗng dưng con tim tôi đã vui trở lại và tôi lại biết yêu như chưa từng yêu bao giờ.

Tôi đang yêu lại chính chồng mình! Ý nghĩ này khiến tôi tự cười thầm mình. Tôi vừa thấy vui, vừa thấy sợ. Lâu lắm rồi tôi mới lại có những cảm xúc thăng hoa thế này nhưng đôi khi tôi vẫn thấy nó mong manh quá. Có lẽ tại tôi chưa hoàn toàn vượt qua giai đoạn trầm cảm của mình một cách thực sự. Có lẽ tại tôi vẫn còn nghĩ ngợi và lo lắng quá nhiều đến tương lại thay vì tận hưởng ngày hôm nay. 


Nhưng có một điều tôi biết chắc chắn rằng: không có gì là hoàn hảo và tôi đã từ bỏ ý định đi tìm một cuộc sống và một con người hoàn hảo cho chính mình. Tôi cũng từ bỏ ý định “tôi luyện” mình thành một người hoàn hảo. Cuộc sống vốn dĩ giản dị và méo mó. Tại sao ta lại đi tìm một điều không tồn tại?!? 

Giờ đây tôi đã là một người phụ nữ trưởng thành và “tỉnh táo”. Tôi sẽ “nhâm nhi” cái dư âm tình yêu theo từng ngày, từng ngày mà không quá kỳ vọng vào nó. Tôi sẽ cố gắng gìn giữ và nâng niu khi nó vẫn còn trong tầm tay mình để nếu chẳng may có lại đánh mất thì sẽ không phải hối tiếc vì mình đã làm hết khả năng có thể của mình.


Lúc trước tôi cứ mải miết đi tìm một tình yêu đích thực ở những nơi nào đó rất xa xôi. Tôi đã nghĩ rằng nếu mình làm lại vời một người khác và trong một hoàn cảnh khác, ở một nơi khác thì tôi mới thực sự được hạnh phúc. Nhưng tôi đã nhầm. Tôi đã cố tìm cái điều sâu thẳm trong chồng tôi vẫn ẩn dấu đâu đó thì đúng hơn. Bởi lẽ tôi luôn mong muốn anh cũng quan tâm và chăm sóc tôi như những gì tôi dành cho anh mà không được. Và thế là tôi đã để mình bị cuốn theo những năm tháng giận hờn, đau khổ và ấm ức với bất kỳ điều gì anh làm. Để rồi đã đôi lần tôi để mình "say nắng" và đôi khi tôi cho phép mình quá bồng bột và lãng mạn vượt qua tiêu chuẩn cho phép của chính mình. 

Cũng may tôi chưa đi quá xa. Và quan trọng nhất thì tôi cũng nhận ra rằng: chồng mình cũng có thể lãng mạn và mặn nồng với mình nếu mình khơi dậy được những góc khuất đó trong con người anh. Và cho đến bây giờ anh vẫn là người khiến tôi có những cảm xúc thăng hoa vượt bậc nhất cũng như những cảm xúc đau đớn nhất trong đời. Nó giống như một định mệnh. Hay là tôi đã thực sự nợ anh điều gì đó ở kiếp trước như anh cố tình “biện hộ” cho quãng thời gian anh đã bỏ phí với tôi?!?


Và thế là tôi lại muốn và tôi phải tiếp tục đi trên cái hành trình mới bắt đầu đó.


Hành trình đi tìm Hạnh phúc (3)
Bác sỹ nói rằng tôi bị mất ngủ và mệt mỏi quá sức là do tôi đã ở giai đoạn hai của trạng thái trầm cảm. Cái ngưỡng một năm sau sinh đã qua khá lâu. Lúc này con tôi đã gần bốn tuổi mà tôi vẫn không tìm cách thoát ra được giai đoạn trầm cảm sau sinh của mình. Giờ đây nó không còn là một “phản ứng” tự nhiên của một người phụ nữ sau sinh nữa mà đã thành căn bệnh và phải dùng thuốc để chữa trị.

Tôi không tin và cũng không muốn tin vào điều đó. Như đã viết trong phần trước. Mới mấy tháng trước đây thôi tôi vẫn còn “hừng hực” đầy nhiệt huyết trong những chuyến đi rong ruổi đó đây với mọi người. Chắc bác sỹ nhầm thôi. Từ hồi thanh niên tôi đã thường xuyên khó ngủ và mất ngủ mỗi khi có chuyện phải suy nghĩ hay lo lắng. Thậm chí vui mừng và háo hức quá cũng khiến tôi mất ngủ. Đó luôn là cái đêm trước một chuyến đi chơi với bạn bè, đồng nghiệp, gia đình…hay bất kỳ một sự kiện nào tôi cho là quan trọng như thi cử, phỏng vấn, thuyết trình…


Và tôi đã chẳng làm gì. Tôi không mua thuốc theo đơn bác sỹ viết. Không ngừng làm việc gấp gáp. Không dừng những bữa tụ tập với bạn bè. Không ngừng uống những lúc vui hay buồn quá đà. Không để cho trái tim tôi bớt xúc động và nghỉ ngơi lấy một phút.

Và rồi cái mùa hè năm 2007 đó, sau một loạt “sự kiện” cãi cọ gần như dẫn đến những xung đột gay gắt nhất trong cuộc sống vợ chồng. Vào một buổi tối mát mẻ, tôi bỏ ra ngoài Hồ Tây ngồi một mình, nhìn lên bầu trời đầy sao và ngẫm nghĩ. Tại sao tôi lại cứ phải từ bỏ những ước mơ và những ham muốn cá nhân để chon chân nơi đây trong một cái không gian chật hẹp và gò bó thế này. Gia đình là gì? Tôi phải làm gì mới khiến chồng tôi hiểu rằng tôi đã hy sinh cho cái gia đình nhỏ bé của tôi ra sao? Từ khi lấy chồng sinh con tôi đã từ bỏ nhiều thứ của riêng mình. Tôi không có những không gian riêng, tôi không có những giây phút nghỉ ngơi thư giãn, tôi không có cảm xúc và trái tim tôi chỉ làm những điều theo bổn phận và nghĩa vụ của một người phụ nữ để không bị bố mẹ, hàng xóm, bạn bè chê trách này nọ. Tôi thấy mệt mỏi kinh khủng. Trái tim của tôi như bị bóp nghẹt. Tôi thấy thật bất công bằng khi ai cũng đòi hỏi ở tôi quá nhiều. Tôi cũng chỉ là một con người bình thường. Cũng biết buồn phiền và đau khổ. Cũng có những ước mơ và cũng muốn được sống một chút dù ít ỏi cho riêng mình. 

Vậy mà sao? Lấy chồng xong cả nhà phải chui rúc trong mười mấy mét vuông, ẩm thấp, chật chội, ngột ngạt. Hai vợ chồng, một đứa con nhỏ hay ốm đau, một người giúp việc và đôi khi thêm mẹ tôi lên giúp mỗi lúc con tôi ốm mà tôi không xin nghỉ được thêm vì đã nghỉ quá nhiều.

Chồng tôi nói tôi khó tính và đòi hỏi quá nhiều. Có lẽ tôi thực sự khó tính nhưng tôi nghĩ rằng cái ước mong nhỏ nhoi của tôi là không quá nhiều. Tôi cần có một không gian riêng dù bé xíu để tâm hồn tôi có thể bay bổng và thư giãn một chút khi quá căng thẳng và mệt mỏi sau một ngày làm việc dài và bận rộn. Tôi cần được nghỉ ngơi để lấy lại sức sau một tuần thức trắng trông và lo cho đứa con trai ốm yếu của mình. Tôi cần có những ngày nghỉ phép thực sự cho mình và gia đình. Tôi cần có một chuyến đi đâu đó dù gần và loanh quanh để cảm thấy tôi vẫn đang sống thực sự. 

Chẳng ai hiểu và có lẽ chẳng ai muốn hiểu tôi!

Tôi miên man để dòng cảm xúc trôi dạt theo những đám mây. Cái ý định đếm sao để quên đi cuộc cãi cọ căng thẳng cách đây vài phút thật vô tưởng. Tôi đếm được không quá mười là lại thấy lẫn lộn và không biết mình đang đếm đến ngôi sao ở vị trí nào rồi. 

Cũng may khi ngồi đây, giữa đất trời và gần hồ, lòng tôi trùng xuống và dịu đi nhanh hơn mong đợi. Và bất chợt tôi muốn vùng vẫy thoát ra khỏi cái cuộc sống ngột ngạt và gò bó này. 

Tôi gọi điện cho chị gái tôi ở bên Đức và nói với chị rằng tôi muốn chị bảo lãnh cho tôi qua đó chơi. Tôi sẽ xin vé của công ty vì tôi làm cho công ty du lịch đó đã bảy năm và tôi tin chắc tôi có thể lấy được một xuất vé miễn phí. Tôi nói xong và thấy độ quyết tâm cao ngất trong mình mãi cho đến khi tôi trở về nhà và đi vào một giấc ngủ ngon. 

Tôi mơ về Châu Âu, một miền đất mới lạ mà tôi chưa bao giờ đặt chân và thậm chí chưa bao giờ có ý định đến đó chỉ mới cách đây vài giờ. Tôi đã ngủ một giấc ngủ thật ngon. Những ngày sau đó tôi đã không quên tìm mọi cách để thực hiện cái ý nghĩ bất chợt trong đầu. Và tôi đã làm được. 

Chuyến đi kéo dài hơn hai tháng đó là quãng thời gian đẹp nhất trong suốt 4 năm sau khi lập gia đình của tôi và có lẽ là chuyến đi đáng nhớ nhất cho đến thời điểm đó trong cuộc đời. Tôi đã cho mình một cơ hội được sống thực sự như những gì mình mong muốn và đáng được hưởng. Ngoài cảm giác áy náy với đứa con nhỏ đôi chút thì trong suốt chuyến đi đó tôi đã sống cho mình nhiều hơn những gì tôi đã làm trong suốt hơn 30 năm qua.
Tôi đã viết rất nhiều về chuyến đi, đúng hơn là viết về “cô bé” bồng bột và lãng mạn trong tôi ngay khi trở về. Đó thực sự đó là một câu chuyện “như trong phim” khiến tôi đến giờ đọc lại vẫn thấy “lâng lâng”. 

Sao phải nghĩ quá nhiều nhỉ. Chắc tại vì cái nền văn hóa gò bó này luôn muốn dạy con người ta phải sống vì nghĩa vụ và trách nhiệm nhiều hơn là sống cho riêng bản thân mình. Có phải thế mà khi đó tôi đã cảm thấy “tội lỗi” khi tôi cho phép mình sống và yêu chính bản thân mình không. Có phải vì thế mà cho đến giờ tôi vẫn chưa công bố bài viết cho bất kỳ ai?

Chẳng quan trọng. Giờ tôi đã thay đổi rồi. Có lẽ tôi sẽ công bố bản viết đó như một lời tâm sự về một chuyến đi đẹp trong cuộc đời dưới tiêu đề “Đôi tình nhân Châu Âu”…

Hà nội, 26/10/2011
Latuyet

Saturday, 15 October 2011

Sống hay tồn tại - Hành trình đi tìm Hạnh phúc (2)

Tôi định ngồi đu đưa trên chiếc ghế ưa thích của chị chủ nhà dưới phòng khách để đọc truyện. Tình cơ khi chỉnh lại chiếc ghế để có thêm ánh sáng cho mình, mắt tôi chợt hướng thẳng đến một khung gỗ để ngay ngắn trên kệ bàn, ngay bên cạnh tivi, nơi mà lẽ ra tôi đã phải thấy lâu lắm rồi vì trước đây tôi cũng đã nhiều lần ngồi xem tivi dưới đó. Vậy mà tôi đã không thấy cho đến tận hôm nay. Tôi chăm chú đọc. Đó là lời trích dẫn trong Kinh Thánh. Và tôi thấy nó rất hay.

Tôi không phải người theo đạo, tôi cũng chưa có lòng tin của họ đối với Chúa Trời. Chỉ là vì lời trích dẫn đó hay quá nên tôi muốn viết vào blog của mình để ghi nhớ mà thôi:

Và đây là lời trong khung ảnh trang trọng đó:

“ One day at A time
Help me believe in what I could be, and all that I am
Show me the Stairway I have to climb, Lord, for my sake, teach me to take one day at A time”

Tôi đã từng muốn nhảy những bước vượt bậc, không chỉ là nhảy cách theo tuần, theo tháng mà là theo năm. Việc đó khiến tôi bỏ lỡ mất bao nhiêu là niềm vui nhỏ nhoi hàng ngày mà lẽ ra tôi nên tận hưởng. Thế nên, từ giờ tôi sẽ chỉ sống từng ngày. Dù buồn hay vui; chán nản hay sung sướng; dù xa cách nhớ nhung hay gần gũi vui vẻ. Tôi cũng sẽ giới hạn những cảm xúc đó trong từng ngày cụ thể. Để cảm nhận và lắng đọng nó giống như nó vốn dĩ phải thế.

Vậy là tư tưởng của tôi không thể tập trung được vào cuốn truyện đang cầm trên tay nữa. Tâm hồn tôi lại bay lơ lửng đâu đó, bay về tận sân bay Nội Bài, nơi chồng và con tôi đang cầm bó hoa Hồng tươi thắm trong tay háo hức chờ đón mẹ tôi từ Đức trở về.

Sáng sớm, chồng tôi nhắn tin nói rằng Cún dậy từ 5 giờ sáng vì mong được gặp bà Ngoại. Nó còn đòi phải mua bằng được bó hoa thật to để tự tay nó trao tặng bà tại sân bay. Tôi ngồi mường tượng ra khuôn mặt tươi rói của nó khi gặp lại mẹ tôi. Đã ba tháng rồi còn gì. Tôi biết chắc chắn thế bởi vì từ nhỏ mẹ tôi là người thương yêu và chăm sóc Cún nhiều nhất: từ lúc mới lọt lòng, ngay khi rời bệnh viện về nhà, những lúc Cún đau ồm triền miên khi còn nhỏ và cả bây giờ, khi nó đã là một “thanh niên trưởng thành”, như nó tự nhận, vào cái tuổi sang năm thứ tám của mình. Đôi khi tôi cũng phải công nhận Cún giống như là con bà hơn vì nó luôn nói: ước gì bà là mẹ của con!

Tôi không ghen tị. Tôi thấy sung sướng và an tâm. Có mẹ tôi bên cạnh Cún, tôi có thể đi bất cứ đâu mà không phải lo lắng. Tôi rất yêu con mình. Nhưng tôi chắc chắn một điều tôi không thể lo lắng đến cái ăn uống hàng ngày đến mức tiểu tiết như mẹ tôi làm cho Cún. Và tôi thuộc về một thế hệ khác, thế hệ “mới”. Tôi cho rằng mình có quyền được “bay nhảy” đôi chút miễn là ở đâu mình cũng hướng trái tim về đứa con nhỏ bé của mình là được.

Mẹ tôi cũng không phải là người quá “cổ lỗ”. Tư tưởng mẹ tôi cũng khá thoáng. Mẹ sẵn sàng chấp nhận việc để những đứa con thân yêu của mình đi xa lập nghiệp (có lẽ trừ thằng em trai tôi, con trai của mẹ). Nhưng nếu ở bên cạnh mẹ thì mẹ sẽ chăm hết mình. Chăm đến mức nhiều khi phát bực vì bọn trẻ cãi lại đòi “quyền tự do” và không thấy được cái thành ý trong những việc mẹ làm.

Tôi nhớ đến mẹ lại nhớ về tháng tư năm ngoái khi mẹ cùng tôi “lặn lội” sang một đất nước hoàn toàn xa lạ vì mẹ lo cho tôi và Cún. Lúc đó tôi có phần nông nổi. Tôi đã gạt bỏ mọi lời khuyên can của bạn bè để mang theo đứa con gần vào lớp một của mình sang Singapore. Cũng may Cún của tôi thật “đàn ông” và dễ thích nghi. Nó không hề phàn nàn hay phiền lòng về việc tôi đổi trường mẫu giáo bốn lần trong chỉ có hai tháng để chuẩn bị cho một “cuộc sống mới” của hai mẹ con, chỉ hai mẹ con tôi thôi. May có mẹ tôi sang đây giúp đỡ, nếu không tôi không biết phải làm sao khi phải vừa đối mặt với quá nhiều thay đổi và áp lực lại vừa có thể chăm sóc con trai tôi trong cái tháng đầu tiên ấy. Và thế nên có lẽ tôi nên viết tiếp phần hai của câu chuyện mới bắt đầu.

Hành trình đi tìm Hạnh phúc (2)

Tôi chưa bao giờ định nghĩa được về Hạnh phúc. Vậy thì làm sao có thể đi tìm cái thứ “vô hình” đó, khi mình không biết nó là gì?!?

Để định hình dần về hành trình đầy “chông gai” và “bí ẩn” của mình, tôi quyết định bắt đầu định nghĩa một cách cụ thể hơn cảm giác về một ngày vui vẻ của mình: đó là ngày tôi có nhiều cảm xúc, tôi có thể viết, có thể thấy lại được cái nhiệt huyết của thời trẻ. Bắt đầu cụ thể hơn rồi đây.

Tôi rà soát lại những bài viết của mình suốt quãng thời gian qua, để hiểu hơn và nhớ lại những cảm xúc mà lâu rồi tôi không “đồng hành” với nó. Tôi phải nói lời cảm ơn với các thành viên TTC*, những người đã cho tôi cơ hội có lại được cảm xúc của mình trong giai đoạn “kiệt quệ” nhất trong đời. Và để bày tỏ sự chân thành thực sự trong lời cảm ơn đó, tôi quyết định trích dẫn lại một số cảm xúc “xuất thần” tôi viết về TTC, lâu lâu rồi và đã được gửi lên diễn đàn của TTC cuối năm 2008.

Bài viết tôi rất “tâm đắc”. Không phải vì nó quá hay mà vì nó quá “đẹp”-“đẹp đến từng centimet”. Đó chính là một ngày tôi thấy vui vẻ vì tìm lại được lẽ sống. Là ngày có thể coi là Hạnh phúc khi tôi có lại cảm xúc sau nhiều năm mất mát, rơi rụng trong vòng xoáy cuộc đời.

Xin chia xẻ hai đoạn để những ai chưa từng đọc biết đến và những ai đã từng đọc cùng tôi suy ngẫm lại:

“TTC – Tia sáng phía cuối đường hầm

Tối qua gặp mấy em nhân viên trẻ măng của anh TTLân, được nhìn vẻ mặt háo hức và ánh mặt rạo rực của các em khi latuyet “quảng bá” về TTC và diễn đàn khiến latuyet cảm thấy mình như đang sống lại cái cảm giác của hơn một năm về trước. Khi đó latuyet tuy cũng đã có tuổi rồi nhưng cái háo hức và rạo rực thì chẳng kém các em là bao nhiêu. Thế rồi, trưa nay lại được gặp lại chị Bình phụ trách báo Du lịch cùng nhóm fam Malay năm nào khiến latuyet chợt nhớ về một thời “không cảm xúc” trong cuộc đời của mình. Khi đó latuyet không thể nào nghĩ và viết nổi lấy vài dòng cảm tưởng dù là trước một sự kiện trọng đại hay một vẻ đẹp thiên nhiên rất kỳ thú. Đó là thời gian khá dài trong suốt 5năm trước đây kể từ khi latuyet “quay cuồng” trong vòng quay “cơm, áo, gạo, tiền”. Cách đây hai năm, phải dùng hết “sức bình sinh” latuyet mới viết được một vài dòng để diễn tả cái cảm xúc “đau đớn” của mình khi mất đi một “món ăn tinh thần” mà mình luôn muốn gìn giữ và phát huy: đó là được đi và viết (…)

Trong suốt thời gian nói trên, cái đầu óc trống rỗng ấy cứ ì ra trước mọi cố gắng và day dứt đến tột cùng của latuyet sau mỗi chuyến đi hay sau mỗi sự kiện đáng nhớ nào đó. Bởi lẽ không cần đến mức phải “xuất khẩu thành thơ” nhưng chí ít thì latuyet nghĩ mình cũng phải viết được vài dòng miêu tả nào đó cho ra hồn một chút…Nhưng khi đó cho dù latuyet có vận dụng hết “công lực” của mình thì cái đầu cũng không thể điều khiển ngòi bút viết ra từ nào cả…Cái thứ duy nhất luôn tồn tại trong đầu lúc đó có lẽ là làm sao kiếm tiền nuôi con và có một cuộc sống dễ chịu hơn…Thế rồi tình cờ latuyet được tham gia fam Halong với TTC. Khi đó latuyet chỉ được đi với tư cách khách mời vì chưa tham gia lớp CRS. Chuyến đi đó có lẽ là một mốc quan trong trong cuộc sống của latuyet. Trong một phút “xuất thần”, latuyet đã mạnh bạo cùng các anh chị em TTC tham gia giao lưu với đội Royal. Có lẽ lúc đó mọi người đều nghĩ latuyet quá mạnh bạo và tự nhiên vì lần đầu tiên đi với đoàn đã dám “xông pha” thế. Nhưng ít ai biết được rằng cái phút “xuất thần” đó là nhờ có cái cảm giác lâng lâng và vui vẻ hơi quá độ do buổi tiệc mang lại mà thôi. Bình thường thì latuyet cũng rất nhút nhát và kín đáo!!!
(…)
Latuyet
13/07/2008”

Tôi đã máy móc xác định cho mình một cái mốc năm năm để chấp nhận mọi thứ sau khi bắt đầu cuộc sống mới: cuộc sống có chồng và có con. Tôi đã “mù quáng” mà tin rằng sau cái mốc 5 năm “tất nhiên dĩ ngẫu” đó thì cuộc hôn nhân và cuộc sống của tôi sẽ bước sang một “chương” mới: sự khởi đầu của những niềm vui và bình yên của một cuộc sống kha khá. Tôi đã nhầm. Tôi không thể chỉ ngồi và chờ đợi cái ngày đó đến. Lẽ ra tôi đã phải tích cực tìm hướng giải quyết và “dọn đường” để đi đến cái “ngõ hạnh phúc” mà tôi mường tượng ra đó. Thay vì thế, tôi đã gồng mình lên chịu đựng và cam phận chờ đợi. Để đến một ngày, tôi nhận ra rằng tất cả đã quá sức chịu đựng của tôi, và rằng tôi đã mắc bệnh Trầm cảm, một căn bệnh chưa từng có trong “từ điển” của tôi.

Đó là vào mùa hè 2007, khi tôi rơi vào trạng thái mất ngủ triền miên, mệt mỏi rã rời mà không hiểu vì sao.

Từ nhỏ tôi vốn dĩ là đứa hay ốm vặt. Nhưng chỉ có thể. Ốm vặt vãnh rồi lại khỏi liền. Đôi khi “ốm” lâu hơn bình thường chỉ vì tôi muốn được bố mẹ và mọi người quan tâm chăm sóc. Để tôi có thể nũng nịu một chút khác thường và được ăn một bát phở nóng hổi.

Có lẽ triệu chứng của sự mệt mỏi đã xuất hiện khá lâu trước đó nhưng tôi chủ quan và không cho là trầm trọng. Tôi đang trẻ & khỏe thế kia mà. Mới hồi tháng 1 thôi tôi vẫn còn đầy nhiệt huyết và sức lực trong chuyến đi chơi 8 ngày/7 đêm với TTC đi Vân Nam (đó là một trong những chuyến đi “để đời” với TTC mà tôi sẽ công bố vào một ngày khác trong một chủ đề khác).

Rồi bỗng dưng mấy tháng sau đó tinh thần và sức lực của tôi hoàn toàn cạn kiệt. Tôi thấy cuộc sống thật vô nghĩa và chán nản làm sao. Tôi thấy thực sự quá mệt mỏi với những cuộc cãi cọ triền miên, những đêm thức trắng trong bệnh viện hay ở nhà vì Cún ốm “như cơm bữa”, tiền thì không có nhiều, chồng chẳng có hơi sức hay chút tự giác nào để cùng tôi gánh vác.

Đến giờ tôi cũng không hiểu nổi trong suốt ngần ấy năm, bốn năm, từ khi kết hôn, tôi lấy đâu ra nhiều động lực để làm một cái “máy đa năng” đến thế. Vừa kiếm tiền, vừa làm việc nhà, vừa chiều chồng, chăm con. Có lẽ vì cái mốc năm năm ngu ngốc tôi tự đặt ra cho mình chăng?!?

Nếu thời gian có quay ngược lại thì tôi chắc rằng tôi không thể và không muốn lặp lại một “thời khóa biểu” dài dằng dặc như những năm tháng đó. Tuy nhiên, trong bốn năm đầu tiên đó, dù cãi cọ nhiều, dù phải luôn gồng mình và bỏ hết mọi thú vui riêng tư nhưng tôi có thể cho đó là thời gian hạnh phúc hơn nhiều so với 4 năm sau đó của cuộc hôn nhân “tự nguyện trong bắt buộc” của mình.

Chồng tôi nói đúng. Lẽ ra tôi nên “thúc ép” anh cùng chia xẻ và gánh vác gánh nặng trong cuộc sống với tôi. Lúc đó anh không nghĩ và cũng không hiểu được như thế là không phải. Anh chỉ nghĩ đơn giản rằng anh yêu tôi và không làm điều gì sai trái. Anh đi làm, đi học và luôn về nhà. Anh không “cờ bạc, rượu chè, trai gái”. Anh chỉ luôn chăm lo đến gia đình bên nhà anh và thích về quê thăm mẹ và mọi người. Việc đó có gì là sai đâu. Ngẫm đi ngẫm lại thì chẳng có gì là sai. Tôi cũng nghĩ: nếu một cá nhân không biết yêu thương bố mẹ và người thân của mình thì không thể là một người chồng, một người cha tốt. Đó có lẽ là quan niệm lỗi thời nhưng cho đến giờ tôi vẫn luôn nghĩ thế.

Nhưng tôi cũng cần anh. Cần anh như một người chồng “đồng cam cộng khổ”. Cần anh như một chỗ dựa về vật chất và tinh thần. Tôi không chỉ muốn có anh đơn thuần như một người cha tốt của con trai tôi, người con tốt của gia đình anh hay của bố mẹ tôi, người chú, người em…tốt của tất cả mọi người. Tôi đã chờ đợi và đã cho anh thời gian để thích nghi. 4 năm không quá nhiều nhưng đâu quá ít. bốn năm đẹp đẽ của cuộc đời người con gái. Và chỉ còn một năm nữa là hết cái mốc chịu đựng tôi tự đặt ra cho chính mình.

Anh nói đúng. Giờ tôi nghĩ cũng đúng. Đàn ông thường không tự giác. Chồng tôi cần một “hướng đạo sinh”, người có thể nói cho anh phải làm gì và làm thế nào để vợ mình vui. Không phải là những lời bóng gió, dỗi hờn hay “đá thúng đụng nia”. Đàn ông rất “ngờ nghệch” trong vấn đề tìm hiểu và chiều theo tâm lý phụ nữ. Họ lúng túng và sẽ mất phương hướng nếu không có những chỉ dẫn cụ thể và chi tiết. Điều này tôi đã không nhận ra mãi cho đến sau này.

Và để chứng minh điều này không chỉ xảy ra đối với riêng chồng tôi, tôi sẽ “bật mí” một chút về một thời lãng mạn hồi con gái. Đó là câu chuyện về anh bạn người Thụy Sỹ tôi gặp cách đây 14 năm về trước, khi tôi đang học năm cuối Đại học Ngoại Thương.

Chúng tôi gặp nhau ở một khách sạn phố cổ nơi tôi làm thêm sau giờ học để thực hành tiếng Anh và để kiếm tiền tự trang trải cho việc học hành và những chi phí cá nhân của mình. Đó là khách sạn Phan Thái ở góc đường hàng Giầy giờ đã đổi tên thành khách sạn Camelia 4. Hồi đó tôi còn “trẻ & đẹp”. Trẻ quá đi chứ. Tôi mới bước sang tuổi 22. Còn anh lúc đó đã 36 tuổi (bằng tuổi tôi bây giờ).

Tôi còn nhớ như in cái buổi tối tôi chuẩn bị giao ca ấy, anh lại gần quầy lễ tân cười rất dễ mến và hỏi tôi “Cô có rượu gạo bán không?”. Tôi sửng sốt nhìn lên và như không tin vào tai mình. Trong ấn tượng của tôi về anh thì anh là một người khách lịch thiệp, dễ mến. Anh luôn chào và mỉm cười với tôi mỗi lúc gửi hoặc lấy lại chìa khóa trong ca trực của tôi. Tôi không hỏi nhưng chắc anh cũng luôn làm thế với mọi người. Anh không giống một “con nghiện” đang “lên cơn” đi tìm rượu.

Tôi hỏi lại như để khẳng định mình không nghe nhầm “Dạ, ý ông là loại rượu trắng cổ truyền của Việt nam đúng không ạ?”.

Anh cười phá lên trước vẻ mặt ngạc nhiên có lẽ hơi “thất thần” của tôi.

“Em đừng gọi tôi là Ông, gọi là anh cho thân mật. Tôi đùa đấy. Tôi muốn nói chuyện với em nhưng không biết phải bắt đầu thế nào thôi… Em sắp về đấy à? Liệu em có thể nán lại một lúc để nói chuyện với tôi không?”

Tôi nhìn đồng hồ. Khi đó mới 10 giờ kém 5 phút. Chỉ còn 5 phút nữa hết ca và nếu đi nhanh tôi có thể về nhà trước 10 giờ 30 theo quy định của bố. “Dạ, tôi có thể ở lại thêm 10 phút nếu ông cần tôi giúp gì”

Anh lại phá lên cười. Cái cười rất hồn nhiên và vô tư. Cái cười của anh phá tan đi phần nào khoảng cách giữa chúng tôi.

Cũng nhờ đã đi làm ở khách sạn vài tháng rồi nên tôi đã bạo dạn lên rất nhiều khi tiếp xúc và nói chuyện với người nước ngoài. Tôi bắt đầu “trêu trọc” lại anh và vào trong bếp lấy chai rượu nếp cẩm của chú chủ nhà ra đưa cho anh “Ông có cần tôi rót hay ông có thể tự rót. Ở đây chúng tôi cung cấp rượu trắng miễn phí”.

Hai chúng tôi cùng phá lên cười cứ như là giữa chúng tôi là một trò đùa diễn ra giữa hai người bạn đã quen biết. Nụ cười và ánh mắt thân thiện của anh khiến tôi thấy ấm lòng trong một đêm mùa đông giá rét. Nhưng hết mười phút rồi. Tôi phải về không có bố tôi lại la và cũng phải về lấy lại sức để sáng hôm sau còn đi học sớm nữa.

Anh có vẻ “luyến tiếc” và không hiểu tại sao tôi lại phải về sớm thế ở cái tuổi của mình. Chắc hẳn ở nước anh thanh niên không bao giờ về trước nửa đêm. Nhưng đây là Việt nam, và tôi có một người bố khá “cổ hủ” và nghiêm khắc. Không hẳn là gia giáo, mà là nghiêm khắc. Bố tôi quen với việc ra mệnh lệnh cho lính của mình trong quân ngũ. Mệnh lệnh là mệnh lệnh. Không được thắc mắc và không được làm khác đi.

Có thuốc nào để chữa “bệnh lan man” không nhỉ?!? Tôi tự cười mình. Theo diễn tiến thế này chắc tôi sẽ ngồi viết đến vài chục trang về những buồn vui trong suốt 14 năm quen biết giữa anh và tôi mất. Như thế sẽ lạc đề. Phải tập trung vào chủ đề chính. Tôi nhắc đến anh là để chứng minh cho cái sự ngờ nghệch, vụng về của đàn ông trước tâm tính của phụ nữ. Bao nhiêu năm quen biết nhau, không biết bao nhiêu lá thư và bưu thiếp anh gửi cho tôi qua bưu điện qua email. Anh chưa bao giờ quên đến một lần sinh nhật tôi cho đến cái ngày tôi báo tin “Em sắp đi lấy chồng”.

Thế giới của anh lúc đó dường như “xụp đổ”. Tôi không thể hiểu được tôi đã mang đến nỗi đau sâu đậm thế nào cho anh. Chỉ biết rằng sau tin đó, anh không liên lạc gì với tôi trong suốt sáu tháng liền.

Tôi thấy buồn và tiếc. Buồn vì mất đi một người bạn tri kỷ luôn “bên” tôi mỗi lúc tôi có tâm sự, khổ đau. Anh là chỗ dựa tinh thần của tôi trong suốt bao nhiêu năm. Giờ đây cái “bờ vai” ấy không còn để tôi tựa vào nữa. Tôi biết phải làm thế nào đây?!? Dù rằng tôi không được gặp anh hàng ngày, mà chỉ được gặp một vài ngày trong một hoặc hai năm, nhưng tôi luôn thấy sự hiện diện của anh mỗi lúc tôi cần. Bởi lẽ mỗi khi tôi viết thư và nhận được thư trả lời của anh, tôi đã cảm thấy vui vẻ và an tâm lắm rồi.

Trong sáu tháng đó, tôi đã dùng hết khả năng và nỗ lực để níu kéo lại tình bạn của anh. Tôi viết rất nhiều thư cho anh dù không bao giờ nhận được trả lời. Tôi biết anh vẫn thường xuyên đọc nhưng anh không muốn tôi biết điều đó. Và cuối cùng tôi cũng đã “chiến thắng”. Một ngày “đẹp trời” tôi đã lại được đọc thư anh viết cho tôi. Trong đó chứa đựng cả một bầu trời giận dỗi và trách móc. Anh trách tôi sao quá vô tình. Anh trách tôi sao quá phũ phàng. Tôi nhớ như in câu nói đó, nó cứa vào tim tôi một vết xước cho đến mãi tận bây giờ. Dù đã lành nhiều năm nhưng vẫn sẽ mãi là một vết sẹo lồi trong trái tim tôi.

Anh viết: Tôi đã từng yêu em. Vậy mà em lại nói một câu rất đơn giản rằng “em sắp lấy chồng”. Em có biết là tôi đã từng muốn đón em sang Thụy Sỹ thăm tôi, để xem liệu em có muốn cùng chung sống với tôi? Em nghĩ tại sao tôi lại luôn tâm sự những chuyện buồn vui với em? Tại sao tôi gửi ảnh về căn hộ tôi ở, về cơ quan chỗ tôi làm. Tại sao tôi luôn cố gắng bay hơn mười sáu giờ đồng hồ sang Hà nội chỉ để gặp em có vài ngày trong dịp lễ nào đó? Tại sao?!?...anh viết nhiều và dài lắm. Giờ tôi cũng không nhớ hết những giận hờn anh trút trong đó. Tiếc là tôi không tìm lại được cái thư đó để đọc và nhớ lại về một mối tình thời con gái của mình.

Tôi có yêu anh không? Lúc đó và sau này nữa tôi cũng luôn tự hỏi mình điều đó. Tôi mới là người nên giận anh chứ nhỉ? Lúc đó tôi nghĩ. Tôi cũng rất quý mến anh. Rất trân trọng những gì anh làm cho tôi. Trái tim tôi cũng đã từng xao động mỗi khi nhận được bưu thiếp, đọc thư hay được gặp anh đôi ba ngày ngắn ngủi. Nhưng thế thì sao? Anh yêu tôi ư? Sao anh không nói thẳng ra điều đó. Lúc đó tôi vốn dĩ là một cô bé nhút nhát và cổ hủ. Tôi có quan niệm rất lỗi thời rằng không đời nào “cọc lại đi tìm trâu”. Dù rằng tôi có chót quý mến hay ai đó nhưng nếu anh ấy không thổ lộ thì tôi sẽ chỉ giữ mãi trong lòng như một kỷ niệm đẹp về cảm xúc mà thôi. Thật điên rồ!

Nhưng còn anh, anh đến từ một xã hội văn minh và tân tiến, nơi con người ta dễ dàng biểu lộ tình cảm của mình. Sao anh không chỉ đơn giản cầm tay tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi và nói rằng “Anh yêu em”. Trời ơi, thế mới nói là đàn ông thật ngờ nghệch.

Tôi không muốn viết và nghĩ đến nữa vì biết đâu tôi lại khóc. Khóc “tiếc thương” cho một mối tình chưa hề được “phôi thai”. Nói vậy thôi. Tôi đã khóc quá nhiều rồi. Giờ đây tôi đã nhận ra phần nào chân lý của Hạnh phúc thì chẳng có lý gì khiến tôi nên khóc vào lúc này. Nhưng có một cái gì đó gai gai cứ cọ quậy nơi trái tim. Ở một nơi nào đó, anh vẫn đang cô đơn một mình. Gần đây anh đang rơi vào giai đoạn “khủng hoảng” tuổi già mà tôi không còn là nguồn động lực cho anh nữa. Đã lâu rồi tôi không viết cho anh kể từ hôm anh viết những câu “vô tình” đó. Anh không còn muốn gặp tôi nữa. Hoặc anh đang trong giai đoạn Trầm cảm nặng cũng nên. Anh đã 50 rồi. Vẫn vậy. Không tình nhân. Không gia đình, không con cái. Năm ngoái anh nói anh quyết định từ bỏ ý định lấy vợ và sẽ ở vậy đến già. Anh lấy xem phim, làm vườn và công việc làm thú vui. Giờ đây, khi anh rời bỏ công việc đã làm suốt 21 năm qua hẳn anh phải sốc lắm lắm!!! Có lẽ tôi nên đổi ý định của mình bất ngờ qua thăm để an ủi anh chăng?!?

Singapore, 16/10/2011
Latuyet

Sống hay tồn tại - Hành trình đi tìm Hạnh phúc (1)

Cả ngày nay tôi chẳng buồn ra ngoài.

Tôi thích cái cảm giác sáng thứ bảy ngủ dậy thật muộn. Nằm lười trên giường, bật tivi để cho có tiếng nói nhưng chẳng buồn nghe, lây phây trong cảm giác nửa tỉnh, nửa mê…Sướng thật!

Tôi nằm nướng đến gần trưa mới xuống nhà tìm đồ ăn. Tôi làm cho mình hai lát bánh mỳ tráng trứng kiểu Pháp, hâm bát cháo gà chị chủ nhà nấu cho, pha cho mình một cốc bột sắn…Đông & Tây kết hợp một cách hỗn tạp cho bữa ăn lửng. Tôi bật nhạc về Hà nội, vừa ăn, vừa nhâm nhỉ bản nhạc ưa thích, mặc kệ những tiếng ồn của khu chung cư đang xây dựng phía sau nhà; mặc kệ tiếng chị chủ nhà “chan chát” mắng thằng con 10 tuổi, tiếng đứa em trai chị “ngoa ngoắt” chẳng kém khi dậy nó học tiếng Anh…

Phải rất nỗ lực tôi mới học được cách bỏ ngoài tai và không bị ảnh hưởng quá nhiều bởi những việc diễn ra xung quanh, những tiếng ồn ào không liên quan có thể khiến tôi xao nhãng. Và đó là cách mà sáng nay tôi đã làm để hưởng thụ một buổi sáng thư giãn cho riêng mình.

Ăn xong định bụng sẽ đọc sách hay làm gì đó nhưng cơn buồn ngủ lại kéo tôi chập chờn vào một giấc mơ “tội lỗi”. Có lẽ tôi nhớ chồng quá, nhớ cái cảm giác được ngửi thấy cái mùi quen thuộc của anh đến mức tôi mơ giấc mơ đó chăng?!? Tôi nhớ rằng mình đã đọc ở tờ báo nào đó về ý nghĩa của những giấc mơ trong đó nói rằng: khi bạn mơ rằng bạn gặp và có tình cảm với một người đàn ông nào đó hoàn toàn xa lạ, “không có thật” trong cuộc sống của bạn, nghĩa là bạn đã nghĩ quá nhiều đến người đàn ông mà bạn yêu thương và mong gặp nhưng lại không thể gặp trong một thời gian dài. Tôi hy vọng điều này đúng với giấc mơ trưa nay của tôi. Có lẽ vậy. Bởi vì cảm giác khi tôi ngủ dậy, cố mường tượng lại về khuôn mặt và đặc điểm của “người ấy” thì giống hệt cái dáng cao cao cân đối của chồng tôi. Dù tôi nhớ rằng người đàn ông trong giấc mơ của tôi ban đầu cao to và đẹp trai giống như chàng doanh nghiệp người Đức tôi gặp tại “Thursday Thirty” vào thứ năm vừa rồi…có lẽ là một sự kết hợp hỗn tạp giữa thực và mơ, giữa lý trí và tình cảm.

Tối đến, tôi định viết tiếp về “già rồi vẫn lãng mạn” phần 6, chợt có lời nhắn qua yahoo của một cô em đồng nghiệp cũ nên tôi đã ngồi chat với em khoảng 10 phút. Chat với em khiến tôi thấy man mác buồn. Em giống tôi thời gian trước khi qua Singapore, giống những người phụ nữ “cổ hủ” ở Việt nam và các nước Châu á. Những người luôn sống vì nghĩa vụ và vì mọi người, vì sợ tai tiếng và vì trách nhiệm. Họ cho rằng sống cho bản thân mình hay yêu bản thân mình là ích kỷ. Và họ cứ bị cuốn đi, cuốn theo cái đà cuộc sống mà họ tự tạo cho mình…đến một ngày họ chợt nhận ra rằng: cuộc sống sao mà tẻ nhạt và vô vị. Họ không biết mục đích cuộc sống của mình là gì? Sống vì cái gì, ngoài việc “ăn ba bữa, ngủ một đôi lần! Tôi đã vậy và tôi biết nhiều người đang vẫn sống như vậy. Tôi chợt nhớ đến những người phụ nữ H’mông chân chất trong câu chuyện “Làm lành với hôn nhân” của Elizabeth Gilbert đang đọc giở. Tôi mới đọc bắt đầu đến đoạn Liz ngồi phỏng vấn những người phụ nữ trong bản H’mông tìm ra định nghĩa về hôn nhân cho chính mình trước khi đưa ra quyết định tái hôn. Và vì vậy, tôi quyết định đặt dấu chấm hết cho “già rồi vẫn lãng mạn” vào thời điểm này để chuyển sang một chủ đề mới. Chủ đề này xin dành tặng cho em, cho mọi người và cho chính bản thân tôi.

Hành trình đi tìm Hạnh phúc (1)

“Hạnh phúc là gì”? Tôi không biết đã bao lần tôi tự hỏi mình trong nước mắt để rồi kể cả khi nước mắt đã khô cạn nơi khóe mắt vẫn không thể tìm được cho mình một câu trả lời nào thật thích đáng. Nếu bây giờ bạn hỏi tôi câu đó thì tôi vẫn đành thú thật với bạn rằng tôi không biết và cũng chưa tìm ra được câu trả lời cho chính mình, chứ đừng nói câu trả lời cho bạn hay cho một ai đó.

Trong suốt thời gian đau khổ, bế tắc của chính mình, tôi đã tìm đọc không biết bao nhiêu sách viết về hạnh phúc, về cách thoát ra khỏi tình trạng bi thảm của cuộc sống. Tuy nhiên tôi có cái tật đọc rồi sẽ quên ngay và không bao giờ nhớ nổi tác giả của những cuốn sách hay tên những nhân vật được nhắc đến trong đó. Cũng may tôi đang để trên kệ sách của mình quyển “Sống hay tồn tại – To bee or not to bee” của John Penberthy. Tôi muốn trích dẫn một đoạn trong lời giới thiệu mà tôi rất tâm đắc trước khi bắt đầu chủ đề mới của mình. (Tôi cũng không biết chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên hay là tôi đã đọc tiêu đề này và thích quá nên đã đặt tên cho Blog của mình. Nhưng tôi chắc chắn một điều nếu dịch ra tiếng Anh thì nó sẽ hoàn toàn khác nghĩa vì nó sẽ là “to be or not to be”)

Và đây là những lời tôi muốn trích dẫn:

“Không ai có thể sống cả cuộc đời chỉ mãi quẩn quanh trong công việc, lo toan về cái ăn, giấc ngủ mà không có lấy một khao khát hay ước mơ. Bởi vì điều chúng ta cần trong cả cuộc đời mình là một cuộc sống đúng nghĩa, chứ không phải chỉ đơn thuần là hình thức tồn tại bản năng. Cuộc sống chứa đựng trong nó những điều kỳ diệu, những bất ngờ tự nhiên để ban tặng và cổ vũ chúng ta. Do đó hãy đón nhận chúng bằng một tâm hồn rộng mở, một niềm tin chân thành và một thái độ sống tích cực”

Quá khứ là điều đã qua và là điều không thể thay đổi được. Bây giờ tôi đành chấp nhận sự thật mà tôi cố gắng lẩn tránh bao năm qua: Bạn không thể thay đổi người khác và quá khứ. Bạn chỉ có thể thay đổi chính mình và tư duy của mình. Tôi chẳng nhớ câu này trong quyển sách nào tôi đã từng đọc. Chỉ biết rằng nó đúng đến “tàn nhẫn” khi tôi ngẫm nghĩ về quá khứ và cuộc sống của chính mình.

Bao năm qua tôi mải miết đi tìm “phương thuốc cải tổ hoàn sinh” cho quá khứ và nỗ lực không ngừng để tìm cách thay đổi chồng tôi và những người xung quanh theo ý tôi. Tôi đã luôn phải hằn học, dằn vặt trong thất bại. Bởi lẽ tôi không bao giờ làm cho quá khứ của tôi bớt khổ đau hơn và cũng không bao giờ làm được cho chồng tôi thay đổi để yêu thương tôi hơn.

Và tôi giận anh, giận cuộc đời đến nỗi tôi đã bỏ mặc tất cả để sang một phương trời khác. Mặc cho họ hàng, làng xóm xì xào, mặc cho anh giận giữ, dỗi hờn, mặc cho tai tiếng “bỏ chồng bỏ con” một mình đi hưởng cuộc sống nhàn hạ. Tôi đã quá mệt mỏi và kiệt sức vào cái thời điểm tôi quyết định ra đi hơn 18 tháng về trước. Nhưng giờ đây nhìn lại quãng thời gian đó, nhìn thấy kết quả tạm thời cho là khả quan, tôi thấy rằng mình không có gì phải hối tiếc về quyết định ra đi của mình.

Tôi không biết nên bắt đầu từ đâu. Tôi luôn vậy. Khi bắt đầu viết là tôi không tài nào ngừng được dòng cảm xúc như “thác lũ” của mình. Tôi sợ mình sẽ không thể sắp xếp chúng theo một trật tự như nó vốn phải thế. Nhưng tôi cũng chẳng bận tâm. Nếu tôi có thể sắp xếp những suy tư của mình, tôi đã không bao giờ là người “sống đi chết lại” trong tình cảm như bao năm tuổi trẻ đã qua. Vậy đi. Tôi sẽ viết theo cái cách của riêng mình. Cái cách mà tôi cho là tốt nhất có thể.

Lục tìm lại trong ký ức, tôi mới nhận ra rằng sự bế tắc và thất vọng trong tôi đã “nảy mầm” từ rất lâu rồi, từ ngay khi tôi bắt đầu lấy chồng và bị xoáy trong vòng xoay của “cơm, áo, gạo & tiền”. Tôi đã viết một số bài trên diễn đàn câu lạc bộ TTC vào thời điểm “cao trào” và đã từng trích dẫn về một bài viết rất ngây ngô của mình. Tôi đã viết bằng tiếng Anh thay vì tiếng Việt. Và cái thứ tiếng Anh trong bài đó lộn xộn như chính cái mớ bòng bong về cảm giác trong tôi. Hôm nay, tôi muốn trích dẫn lại bài đó, vì càng đọc tôi càng thấy nó đúng quá. Đúng đến độ nực cười về con người và cảm giác rối bời của tôi khi đó:

“Where is my feeling?!?
I am a writing lover. When I was a little girl, I tried to write about anything I saw. I tried to write a story, poetry, article...I even got paid for what I sent to the newspaper and magazine. But the most important thing to me is I got the admiration from one pupil whom was also the good writer in the class.
Then, I graduated from the University. I went to work. And the feeling was gone! I have keep wanting to write something, but no time, no chance and no feeling! Where are you, my soul? Where are you, my romance? I have had nothing in my head, except for job, money... I just keep thinking how to finish the work in the short time, how to satisfy my clients, how to earn as much money as possible to buy a little house...
I may know the reason to make me like this, but I don’t know how to overcome it. Help me! Help me! Where and what I can start to catch it back????
(20 Mar 2006)”

Mãi sau này tôi cũng không thể hiểu nổi tại sao trong cái lúc đặt bút hôm đó tôi không thể thốt ra một câu tiếng Việt nào. Có lẽ cảm xúc lúc đó hoàn toàn chết lặng không chỉ trong lòng mà là cả về mặt thể chất cũng nên. Giờ đọc lại tôi vẫn không thể không cười chính mình về sự ngớ ngẩn đó. Nhưng tôi lại thấy vui vì ít nhất tôi vẫn còn lưu lại được bài viết đó, để biết thực sự “cội nguồn” của quá trình đi tìm lại hạnh phúc của tôi bắt đầu từ đâu và đã vất vả thế nào.

Singapore, 15/10/2011
Latuyet

Wednesday, 12 October 2011

Già rồi vẫn lãng mạn (5)

Thứ bảy ngay sau cái đêm “bồng bột” ấy tôi không hề gặp và liên lạc với anh. Tôi ngủ vùi gần như cả ngày sau một tuần làm việc mệt mỏi. Chiều muộn tôi cho phép mình hưởng thụ một giờ “giam mình” trong nhà tắm dưới làn nước âm ấm chảy từ đầu xuống chân, cuốn đi mùi thơm dịu của sữa tắm hiệu Bodyshop ưa thích. Nếu ở nhà một mình chắc hẳn tôi còn mở toang cửa và bật nhạc ầm ĩ lên cho rộn ràng ấy chứ.

Tôi thích cái cảm giác “không biên giới” giữa nhà tắm và phòng ngủ. Khi tắm xong chỉ quấn trên mình chiếc khăn tắm buông lơi và để những giọt nước còn vương trên bờ vai trần tự khô dần rồi sau đó xỏ một chiếc váy mềm mại và nằm dài trên sopha…

Tối hôm đó tôi đến nhà một cô bé đồng nghiệp ăn sinh nhật. Lần đầu tiên cả đội người Việt tụ tập tại một nhà và nấu đồ thuần Việt. Cảm giác rất “Việt”. Nhà em có ảnh phố cổ Hà nội, các món ăn được mấy em trẻ đẹp trổ tài đậm đà hương vị quê hương. Tự dưng thấy nhớ Hà nội thế. Thật vui và ấm cúng lạ. Cứ giống như đang ở nhà vậy.

Gần đây công ty tuyển thêm nhiều người Việt nên cũng “có vây có cánh” hơn. Nhớ lại một năm rưỡi về trước khi tôi mới vào có mỗi mình là người Việt toàn bị “lép vế” trước các nước khác. Giờ thì ổn rồi. Các bộ phận gộp lại cũng đã có 9 người: Bắc, Trung & Nam đủ cả.

Anh nhắn tin hỏi thăm tôi. Tự dưng lúc đó tôi muốn được gặp anh đến thế. Cũng chẳng biết để làm gì nữa. Để khoe anh chiếc váy “baby” dễ thương khiến tôi trẻ ra gần chục tuổi hay để lại được hàn huyên và tràn trề cảm giác “nữ tính” trước sức hấp dẫn của anh?!? Tôi thật điên rồ. Sau tối thứ sáu đã “tự thề” sẽ cố gắng không gặp lại anh…

Cũng may là bữa tối “phục vụ” muộn hơn dự định đến 1 tiếng rưỡi và vì tôi đã “qua cơn” bốc đồng nên cuối cùng tôi không nhắn gì về việc đó với anh. Chỉ hỏi han bình thường và ra về trước chuyến MRT cuối cùng trong ngày. Vui thật nhưng vẫn thấy “trống vắng” lạ. Một phần cũng vì mấy người đồng nghiệp có con nhỏ tham gia cùng. Bố mẹ, chồng con xum vầy khiến tôi ước gì chồng con tôi cũng đang ở đây…tôi thấy mình thật mâu thuẫn và “giằng xé”.

Lẽ ra tôi phải làm báo cáo và bản tường trình cho buổi họp sáng thứ hai. Nhưng khi về đến nhà cũng khá muộn và cơn buồn ngủ kéo đến không tài nào cưỡng lại được khi thuốc đã ngấm. Tôi “tặc lưỡi” thả mình vào một giấc ngủ say sưa khác. Mặc kệ sự đời!

Sáng chủ nhật đó tôi không tài nào “bò” dậy nổi. Mệt bất thường. Chắc tại tôi đã già mà thời tiết lại đang ảnh hưởng bão. Tôi luôn mâu thuẫn thế. Thích được gọi trẻ đẹp và trông cũng chưa đến nỗi nào nhưng lại rất “nhạy” với thời tiết và cảm xúc. Sau bữa kết hợp sáng và trưa tôi bắt tay vào làm việc. Hóa ra vì chủ quan tôi không chuẩn bị gì từ trước nên làm mãi, làm mãi vẫn chưa xong. Đây là báo cáo “đầu tay” kể từ khi nhận chức và là buổi họp đầu tiên tôi tự thuyết trình với Sếp lớn nên cũng phải “cầu toàn” một chút. Mà chết ở chỗ là tôi làm việc cũng rất “nghệ sỹ”. Phải có hứng mới làm. Cũng may chiều đó lại có hứng và nhiều ý tưởng đến thế. Mỗi tội vì nhiều quá nên càng làm càng thấy “ngập đầu”.

Anh lại nhắn tin hỏi thăm nhưng tôi chỉ trả lời ngắn gọn là tôi đang làm việc. Như tôi đã từng tâm sự lúc trước. Làm gì thì làm, việc kiếm tiền vẫn quan trọng hơn việc trôi theo cảm xúc. Dù có lãng mạn kiểu tuổi già thì cũng không thể vượt quá được trách nhiệm và lý trí của bản thân. Cũng tệ nhỉ?!?

Làm mãi đến 7h30 tối vẫn chưa xong ½ phần công việc. Hơi nản và mệt mỏi khi biết chắc sẽ thức trắng đêm. Tôi cầm theo Iphone 4 mới tậu ra ngoài đi dạo lấy lại sức lực và nhiệt huyết. Hóa ra lại hay. Nhờ thế mà tôi phát hiện ra một con đường đi bộ rất đẹp ngay sau khu nhà tôi. Buồn cười quá đi mất. Ở đây đến tháng thứ 11 rồi mới biết có chỗ dạo bộ “lý tưởng” thế này.

Tôi đi mãi, đi mãi, mải mê dọc theo bờ sông nhân tạo và hòa mình trong tiếng nhạc du dương. Chẳng có ai nên tôi bật loa to hết cỡ vừa đi vừa hát. Nếu hôm đó không nghĩ đến công việc chắc tôi sẽ trải dài hết cả đoạn được để sang đến bờ bên kia mà lúc đó tôi thấy còn đẹp hơn nhiều.

Trở về nhà, ăn tối xong, tôi lại vùi đầu vào số liệu, biểu đồ, chỉnh sửa nội dung. Vừa làm tôi vừa lẩm bẩm: “Cái thân làm khổ cái đời”. Cả tuần trời ở văn phòng không làm, tự dưng ôm việc về làm cuối tuần, vào một ngày chủ nhật đẹp trời thế này. Hâm hết mức! Nhưng thôi, nghĩ đến tiền để lấy động lực cố gắng. Anh đã nói: “tiền không quan trọng…mà là rất rất quan trọng”!!!

Ba giờ sáng thứ hai tôi cũng hoàn thiện xong. Mệt rũ. Tả tơi. Tôi chập chờn “cơn tỉnh cơn mê” trong vài tiếng trước khi để làn nước tan giá thức tỉnh mình vào lúc 7:30 sáng. Tôi cần đi sớm, ăn sáng và chuẩn bị thêm một số tài liệu nữa trước buổi họp lúc 10:30. Đây là cơ hội để Sếp lớn biết đến việc tôi làm và để nhân viên và Sếp trực tiếp của tôi không có cơ hội “gây áp lực” như hồi mấy tháng trước, khi tôi mới nhận chức, chịu đủ sức ép từ mọi phía; khi tôi và anh chưa là bạn; khi quan hệ vợ chồng giường như đang ở bờ vực thẳm; khi nỗi day dứt, lo lắng đè nặng lên trái tim mong manh vì chị gái phải phẫu thuật và nằm viện ở Đức mà tôi không thể thu xếp sang thăm và giúp đỡ; khi cơn mất ngủ triền miên “hành hạ” ngày đêm khiến đầu óc tôi quay cuồng và như muốn nổ tung…

Cũng may là quý ba chúng tôi đã đạt doanh số và kết quả tốt hơn dự đoán rất nhiều nên buổi họp cũng diễn ra ngắn gọn và nhẹ nhàng. Tôi thở phào nhẹ nhõm khi Sếp nói riêng với tôi rằng Sếp hài lòng với cách trình bày và những số liệu của tôi. Sếp chỉ góp ý là lần sau để cho nhân viên được tham gia nhiều hơn vào bản thuyết trình để họ cảm thấy họ quan trọng khi nói thêm về thị trường của họ.

Sau bữa trưa vội vàng và shopping “lướt sóng” để tìm mấy thứ đồ cho chị gái ở Hà nội, tôi vội vàng bắt taxi ra sân bay cho kịp chuyến bay chiều về Hà nội. Ngồi trên taxi tôi mới có thời gian đọc tin nhắn hỏi thăm của cả chồng tôi và của anh, hai người duy nhất tôi tâm sự thật về việc tôi đã lo lắng thế nào trước buổi thuyết trình và chuẩn bị tài liệu.

Chồng tôi có lẽ thật kém may mắn khi có một người vợ “Đa… Đa…” như tôi. Đa tình, đa mang, đa năng, đa sầu, đa cảm…Tôi đã tự ví mình là một chiếc đầu DVD đa năng hay một chiếc máy điện tử đa tác dụng. Rất hữu ích và tiện dụng nhưng cũng rất dễ “hỏng” nếu lập sai chương trình và bấm “nhầm nút”. Tôi không cho thế là tốt hay xấu. “Cha mẹ sinh con, trời sinh tính”. Tôi đâu có tự lựa chọn tính cách cho mình. Đến cả các bậc sinh thành còn phải “bó tay” trước sự sắp đặt của Trời kia mà. Tôi chỉ biết chấp nhận và cố gắng “uốn nắn” sao cho cái “Đa” đó ngiêng nhiều hơn về phần tốt chứ không phải phần xấu mà thôi.

Cả tuần sau đó tôi ở Hà nội với chồng con và không liên lạc gì với anh suốt mấy ngày cho đến khi anh chủ động nhắn tin cho tôi. Tôi thấy vui mỗi sáng khi đưa con đi học và đón con về sau tiếng trống tan trường. Tôi thấy vui khi chồng tôi dạo này thay đổi khá nhiều và rất quan tâm đến tôi. Có lẽ anh vẫn còn yêu tôi sâu đậm như những lời “tự thú” khi tôi đòi chia tay anh mấy tháng trước đây. Như một phép nhiệm màu, tự dưng tình cảm của tôi lại dần dần trở lại. Chúng tôi lại có thể tán chuyện, cười đùa như thủa mới quen biết và yêu đương.

Tất nhiên gương đã vỡ thì kể cả chắp vá vào cũng không thể mang lại một hình ảnh nguyên vẹn. Nhưng nếu thay vì cố hàn gắn những mảnh vỡ sao ta không vứt bỏ hẳn chúng đi và tìm một chiếc gương mới thay vào. Bát nước đổ xuống đất rồi không vớt lại được nữa ư? Thì đúng là vậy. Có sao đâu. Múc bát nước khác. Không cùng thứ nước đó, tấm gương đó nhưng miễn là ta lại có một hình ảnh nguyên vẹn khi soi gương và một bát nước đầy theo đúng nghĩa thông thường là được mà.

Hai vợ chồng tôi đang cố gắng đi theo hướng thứ hai đó. Không cố chắp vá và vớt vát số nước còn vương lại. Chúng tôi đang cùng nhau bắt đầu lại từ đầu, mới mẻ và hăng say hơn. Cứ như “phải bùa” vậy. Hai chúng tôi tự dưng khác hẳn mấy tháng về trước. Có phải những biến cố trong cuộc đời xảy đến với chúng tôi, với những người thân của chúng tôi, những người bạn thân, đồng nghiệp…khiến chúng tôi biết quý trọng giá trị cuộc sống hơn. Cuộc đời rất ngắn ngủi. Sao ta lại cứ phải làm khổ nhau, dằn vặt nhau làm gì. Nếu còn có thể tình được chiếc gương khác thay thế hay tìm được nước để lấp đầy bát nước đã đổ thì hãy làm. Nếu không có thì hãy vứt đi những mảnh vỡ và để nước trôi đi. Rồi chờ đợi. Rồi đợi chờ. Một ngày nào đó biết đâu ta lại có cơ hội tìm lại những thứ đã mất. Có thể là một nơi khác, với một người khác. Thì đã sao!

Với tôi, có một chút “diệu kỳ”. Tôi và chồng tôi đều cùng tìm ra “chiếc gương” mới có thể soi chung và một “nguồn nước” mới để khỏa lấp số nước đã đổ. Lần này tôi không kỳ vọng gì nhiều. Cứ trọn vẹn hưởng cảm giác vui vẻ và hạnh phúc này đi. Hãy cứ để mọi chuyện tự nhiên như vốn dĩ của nó. Không gò ép. Không cố quá. Tôi đã nghĩ rồi: dù mọi việc có đến đâu tôi cũng sẽ vui vẻ mà chấp nhận. Đó là mấu chốt khiến tôi thấy yêu đời hơn và tràn trề sức sống trong hai tuần trở lại đây.

Singapore, 12/10/2011
Latuyet

Tuesday, 11 October 2011

Già rồi vẫn lãng mạn (4)

Từ giờ tôi sẽ không nói trước bao giờ mình có thể viết tiếp những cảm xúc vì chẳng lần nào tôi làm được như dự định. Lẽ thường là vậy: cảm xúc luôn đến và đi bất chợt. Cảm xúc thật khó định và mong manh.

Cái buổi tối thứ ba ấy ban đầu cũng rất bình thường như những lần gặp khác. Luôn là sự “giằng co” khi hai chúng tôi bàn mãi cũng không biết đi đâu và ăn gì. Anh “chiều” tôi bằng cách theo tôi về gần nhà để tôi cất máy tính và đồ đạc vì tôi mang khá nhiều đồ. Ái chà! Tôi già mất rồi. Nói đến đây mới nhớ ra hôm đó không phải tối thứ ba mà là tối thứ sáu. Vì phải làm báo cáo và tường trình trước buổi họp sáng thứ hai nên tôi mang máy tính về nhà. Đúng rồi! Vì tôi bay vào chiều thứ hai tuần sau đó chứ không phải chiều thứ bảy như thường lệ.

Đã gần 8 giờ tối mà mãi chúng tôi cũng không thống nhất được. Có lẽ sau này tôi mới hiểu được đó là do anh quá “bối rối”! Anh không biết phải đi đâu và làm gì để vừa chiều lòng tôi mà lại không phải chi tiêu quá nhiều. Như tôi đã nói, anh đã già và không hề lãng mạn. Anh chưa bao giờ che giấu việc anh không dư dả và phải “tằn tiện” hơn nhiều người vì anh phải nuôi hai con nhỏ, một người mẹ già và một người anh “khùng khùng” vì cố chứng tỏ rằng mình “trầm cảm giai đoạn cuối” và “không còn thuốc cứu chữa”. Dù rằng anh thì cho là anh ấy cố tình làm vậy để “trốn tránh” cuộc sống “nghiệt ngã” của chính mình và gia đình mình.

Dù rằng tôi thuyết phục anh nhiều lần là chúng tôi chỉ là bạn, anh không cần phải lo cho tôi. Tôi có thể tự mua đồ ăn, đồ uống cho mình. Nhưng anh vẫn lý do này nọ và nói rằng ngay cả như vậy anh cũng không muốn chúng tôi tiêu quá nhiều. Tôi nghĩ anh thấy ngại vì muốn chứng tỏ sự “ga lăng” với tôi trong hạn mức cho phép thì đúng hơn. Vì lần nào đi anh cũng tranh trả tiền khiến tôi không thấy thoải mái lắm.

Tôi thích ăn ở nhà hàng với nhiều sự lựa chọn và đồ ăn tinh tế một chút dù có phải trả giá cao hơn một chút. Anh thì cảm thấy dễ chịu hơn với những cửa hàng bình dân, có ít món và quan trọng hơn là có số món ăn và giá rõ ràng để có thể chỉ mà không cần tả hay hỏi gì thêm. Anh bảo: người già bên này sợ đi nhà hàng vì họ thấy “mất phương hướng” với những thực đơn dài và quá nhiều lựa chọn. Họ cảm thấy yên tâm hơn khi họ biết rõ món mình định chọn là gì, giá bao nhiêu. Lúc đó tôi nghĩ anh nói về những ông bà già trên 60 tuổi chứ không phải một người ngoài bốn mươi như anh!

Và thế là xảy ra mâu thuẫn giữa hai chúng tôi trong việc chọn nơi và chọn món để ăn. Tôi vốn dĩ cũng là người biết tiết kiệm nhưng không quá mức “bi đát” như anh. Đôi lúc tôi cũng muốn ăn theo hứng và không phải quá tính toán. Nhưng vì tôi biết anh muốn trả tiền nên không nỡ lòng nào yêu cầu vào một nhà hàng sang trọng hay gọi món đắt tiền. Hậu quả là một vài lần tôi phải ăn những món set menu không đúng theo sở thích ở những nơi không thích. Điều này khiến tôi hơi buồn bực. Tôi không thể thay đổi cách nghĩ của anh để có thể “thỏa mãn” nhu cầu thực thụ của mình.

Tối thứ sáu đó anh có vẻ “bất lực” trước thái độ kiên quyết của tôi khi anh cố gắng thuyết phục tôi trở lại khu Paya lebar, nơi có nhiều quán ăn “thuận tiện”. Cuối cùng chúng tôi ra khu Raffle city và vào một nhà hàng đồ Ý nho nhỏ trên đường từ MRT ra cửa chính. Đó là sự lựa chọn của anh vì lúc đó tôi thấy quá chán nản với việc phải quyết định ăn gì và ở đâu cho phù hợp với cả hai.

Cũng may là quán đó trông đẹp, sạch sẽ, giá cả cũng phải chăng. Tôi nói tôi sẽ tự đi gọi đồ và trả tiền nhưng anh khăng khăng bắt tôi ngồi chọn món và để anh ra xếp hàng mua đồ. Sang đây một thời gian nên tôi đã quen với cảnh vào một nhà hàng, phải trả thuế và đôi khi là phí dịch vụ nhưng vẫn phải tự ra quầy xếp hàng và trả tiền trước khi được phục vụ món ăn. Thật tệ! Dịch vụ như thế ở Việt nam thì chỉ có mà ế nặng.

Đôi lúc tôi tự hỏi không biết vì anh quá “có vấn đề” với tôi hay với chính mình mà anh không tài nào nhớ nổi những điều rất đơn giản. Tôi gọi món mỳ bò và muốn yêu cầu không cay và chín kỹ. Cuối cùng không hiểu anh đặt thế nào mà họ cho tôi nhiều ớt và hạt tiêu hơn mức bình thường. Tôi phì cười khi anh thật thà khai rằng anh đã gọi là “deep cook” và chỉ nhớ ra tôi dặn là “well-done” khi cô bé nhân viên ngơ ngác nhìn anh vẻ đầy thắc mắc.

Vấn đề của anh là anh không quen phải yêu cầu và không quen được lựa chọn theo những gì mình mong muốn. Anh đã quen với việc ăn những gì được phục vụ theo “công thức” và không nghĩ rằng có thể thay đổi. Đây không chỉ là cách nghĩ của anh mà rất nhiều người Singapore khác cũng nghĩ như vậy. Tôi có cảm tưởng con người ở đây hơi “máy móc” và “không có lựa chọn” trong cuộc sống. Họ làm theo trào lưu và theo những gì họ được bảo phải làm. Nếu bạn bảo họ làm một điều gì đó ngoài “công thức” thông thường, họ có thể “mất phương hướng” và cho rằng bạn là người sống không “nguyên tắc” và không biết tuân thủ theo luật lệ!

Ăn tối xong, chúng tôi ra ngoài hít khí trời và đi dạo bộ. Anh chợt nhớ ra khu tượng đài liệt sỹ cách đó không xa. Trời, thật cao. Tượng đài ghi nhớ sự hy sinh của những người lính Singapore trong 3 năm cao ngất trời. Dễ cao đến gần mười lần so với các tượng đài liệt sỹ ở Việt nam tưởng nhớ cả một giai đoạn mấy chục năm chứ không ngoa. Trông rất hoành tráng và khác lạ. Đúng là Singapore. Điều gì cũng có thể: Chùa bốn tầng có cầu thang máy, nhà thờ hiện đại hơn cả một khu trung tâm văn hóa & xã hội hay Cung văn hóa ở Việt nam, mua sắm bằng thẻ thành viên và ăn uống cũng bằng thẻ thành viên…

Chúng tôi ngồi gần chính diện tượng đài trong không gian thật tĩnh mịch và thoáng đãng. Tôi cho anh nghe một số bản nhạc trữ tình của Phú Quang và dịch sơ qua nội dung vì anh nói rằng anh rất thích giai điệu của những bài hát đó. Phần nhiều là những âm hưởng man mác buồn nhưng có một số khá “hợp cảnh”. Chúng tôi lại trò chuyện về những điều “trên trời, dưới bể”. Anh có tiến bộ hơn là không hay nhắc đến người vợ cũ và cũng đã bớt “căng thẳng” hơn khi nói về “tiền”. Tuy nhiên tôi vẫn cảm nhận được một sự day dứt khó tả trong đôi tay vặn chéo và ánh mắt là lạ mỗi lúc anh nhìn tôi.

Bỗng nhiên anh xích lại gần hơn, cầm tay tôi và nói: “tôi cũng là người đàn ông bình thường, cũng có mong ước bờ vai mình có một người phụ nữ yếu đuối và mong manh tựa vào, được ôm cô ấy trong vòng tay và để cho trái tim mình thổn thức dù biết rằng chẳng lâu nữa em sẽ rời bỏ Singapore”. Tôi đã thế nào nhỉ? Tôi đã không rụt tay lại như điều tôi nên làm. Sự đụng chạm nơi các đầu ngón tay của anh lên làn da “nhạy cảm” của tôi khiến tôi thấy “lao xao”. Một luồng điện chạy dọc nơi sống lưng và tại thời khắc đó tôi bỗng thấy mềm lòng vô cùng. Sau một hồi “giằng xé” trong lòng, tôi nghiêng đầu tựa vào bờ vai xương xương của anh với một cảm giác rất yên lòng. Lúc đó tôi không nghĩ nhiều. Chỉ muốn bờ vai anh là chỗ dựa để tôi có thể trút bỏ những gánh nặng quá sức trong lòng bấy lâu nay. Và tôi bắt đầu kể cho anh những “vấn đề” của mình.

Không biết anh “sững sờ” trước phản ứng tán thành của tôi hay vì đã lâu lắm rồi anh mới lại được cầm tay của một người phụ nữ giữa cảnh trời đất bao la trong đêm khuya tĩnh lặng như thế. Anh luôn miệng nói: “Làn da em thật mềm mượt. Lâu quá rồi! Lâu quá rồi tôi mới lại được sống với cảm giác này. Thật dễ chịu biết nhường nào…”.

Tôi không nỡ làm anh mất hứng nhưng tôi cũng không muốn cho anh một hy vọng dù mong manh. Anh quá nhạy cảm và “dễ vỡ”. Tôi không thể làm anh tổn thương và làm chính mình tổn thương. Tôi nói: “Em cảm thấy rất yên lòng khi tựa vào bờ vai của anh. Em cũng không biết sao nữa. Có lẽ vì anh là người đàn ông tốt hay có lẽ vì anh tạo cho em cảm giác an tâm và tin tưởng khi ở bên cạnh. Nhưng em muốn anh biết rằng em chỉ có thể như vậy: dựa vào vai anh như một người bạn tri kỷ hay một người em kết nghĩa. Anh đừng hiểu lầm và đừng nghĩ gì đó quá “xa xôi”. Quan hệ vợ chồng em bỗng dưng tốt lên rất nhiều. Em đã hứa với chồng em là em sẽ cho anh ấy, cho bản thân em và cho gia đình em một cơ hội cuối cùng để hàn gắn và xích lại gần nhau. Em không thể và không muốn dối lừa bất kỳ ai…”

Anh im lặng hồi lâu như để hiểu những gì tôi nói và để cân nhắc xem có thể nói gì đó không “quá” với cả hai: “Ai cũng có những điều bí mật cho riêng mình. Anh cũng không đòi hỏi gì nhiều ở em. Anh hiểu em muốn nói gì. Anh cũng đã quá già và “tan nát” để có thể “phiêu lưu” với một người phụ nữ như em. Nhưng hãy cho anh những ký ức đẹp về một người con gái Việt nam mà do định mệnh anh được gặp gỡ và quen biết. Anh hoàn toàn tôn trọng em và sẽ không bao giờ làm điều gì mà em không cho phép. Nhưng thú thực anh cũng không biết mình có thể đơn thuần chỉ là một người bạn hay một người anh kết nghĩa của em hay không. Cảm giác anh có khi cầm bàn tay mềm mại của em nó không giống vậy. Nó là một cảm xúc mãnh liệt giữa một người đàn ông và một người đàn bà mà lâu lắm rồi anh mới được cảm nhận lại”.

Anh bỗng dưng nói nhiều và lan man hơn cả tôi. Tôi thừa biết anh muốn nhiều hơn thế. Muốn được đi xa hơn một cái cầm tay và làm một bờ vai cho tôi tựa vào. Nhưng anh là một người đàn ông đàng hoàng và đã quá trưởng thành để có thể làm điều gì đó bồng bột và “dại dột” khiến tôi có thể “chạy” mãi mãi khỏi anh. Chúng tôi cứ ngồi như thế, “tay trong tay”, rất lâu.

Tôi không cảm thấy tội lỗi. Tôi nghĩ rằng mình được quyền cho mình có những giây phút lãng mạn một chút mà không làm tổn hại đến ai. Tất nhiên chồng tôi hoàn toàn không muốn vợ mình “xao lòng” và ngồi bên cạnh một người đàn ông khác, “tay trong tay” như thế. Nhưng tôi biết rằng nếu tôi có kể thì anh sẽ không ghen tuông mà sẽ chỉ thấy xót xa rằng mình đã làm điều gì đến mức vợ mình cần một bờ vai khác tựa vào khi quá mệt mỏi và khổ đau. Nhưng tôi biết mình và tôi biết cảm giác của tôi với chồng.

Trong đời tôi có khá nhiều người đàn ông khiến tôi “xiêu lòng” và muốn “gần gũi” hơn một người bạn nam bình thường. Người có thể làm tôi “điêu đứng”, “rạo rực” mỗi khi lại gần. Người khiến tôi không thể không nghĩ và nhớ đến ngay cả khi bực tức và bối rối. Nhưng cho đến giờ vẫn chưa có người đàn ông nào có thể khiến tôi “đau khổ” và “tổn thương” như chồng tôi. Nói theo cách khác, chưa người đàn ông nào làm tôi “phát điên” lên như vậy sau nhiều năm quen biết và gần gũi.

Đêm đó là đêm đầu tiên tôi không thấy anh nhìn vào đồng hồ và nhắc tôi về giờ của tàu điện ngầm. Anh thậm chí còn “bốc đồng” tới mức nói rằng anh muốn ở lại bên tôi như thế này càng lâu càng tốt. Và nếu tôi muốn anh có thể bắt taxi đưa tôi ra East coast, nơi yêu thích của tôi.

Tôi không đủ lãng mạn và “điên rồ” đến vậy. Tôi cũng đã nói đến và vẫn nhớ rằng mình đã và đang có một “cam kết” với chồng mình, với chính cuộc đời mình. Và quan trọng hơn cả là tôi biết rằng dù thế nào phụ nữ vẫn là người dễ tổn thương hơn cả trong một mối quan hệ. Và rằng tôi không thể cho phép mình đi xa hơn một khoảng lặng bên anh, tựa đầu vào vai anh và để anh mơn trớn những ngón tay thon gầy của mình.

Thế đó. Tôi luôn “dại khờ” và lãng mạn quá mức. Tôi biết anh không lãng mạn như vậy khi dành cả buổi tối bên tôi vào hôm đó. Anh chỉ đơn giản muốn có lại cảm xúc của một người đàn ông thực thụ. Muốn có được một kỷ niệm, một ký ức đẹp trong đời… Và rằng giờ nay anh đang say giấc nồng sau một ngày làm việc mệt mỏi trong khi tôi “trằn trọc” ngồi đây mà viết và suy ngẫm về cái tối đã qua đó!!!...

Nhưng tội tình gì đâu. Cảm xúc là điều thiêng liêng và đáng trân trọng. Tôi không trách bản thân mình và tôi cũng sẽ không thay đổi. Nếu ai đó hỏi rằng: nếu coi đó là một cảnh trong phim thì tôi có muốn “diễn” khác đi chăng. Không. Tôi vẫn sẽ “diễn” như thế. Bởi lẽ đó là cảm xúc thực trong lòng và đó là một ký ức ngọt ngào của riêng tôi.

Giờ thì tôi đã “tỉnh” và phải trở lại với thực tại thôi. Đêm đó đã qua rồi khi chúng tôi chia tay nhau sau lúc nửa đêm. Hoàn toàn “trong trắng” và “đúng mực”. Không một nụ hôn. Không lời hứa hẹn. Chỉ “tay trong tay” giữa phố xá đã về đêm.

Singapore, 12/10/2011
Latuyet